Thử sinh tòng thử các tây đông (TC) Chương 2

 

Chương 2:

Truy Mệnh bắt đầu hành động.

Cố Tích Triều đưa tay chỉ vào Liễu Thừa Hiên, nói: “Liễu Thừa Hiên, ngươi làm như vậy là rắp tâm hại người, mưu toan giết gia chủ Liễu Thừa Tiêu, thay thế chỗ nhất gia chi chủ!”

Lời vừa nói ra, Truy Mệnh cũng tới bên người Liễu Thừa Hiên, thừa dịp hắn cả kinh, một tay liền bắt lấy mạch môn của hắn.

“Lược Thương, ngươi…” Liễu Thừa Hiên mới vừa bị Cố Tích Triều nói trúng tâm tư, còn đang thất thần, lại càng không nghĩ Truy Mệnh sẽ động thủ lúc này. Biểu cảm trên mặt Liễu Thừa Hiên biến đổi vài lần, cuối cùng khôi phục bộ dạng khí định thần nhàn: “Lược Thương, ngươi xuống tay được không…”

Truy Mệnh thu hồi vẻ tươi cười thường ngày, nhíu mày nhìn bằng hữu từng cùng y đùa giỡn, trong lòng càng chua xót: “A Hiên, chuyện này quan hệ đến an nguy của Thích đại ca cùng mọi người, ta…” Y cúi đầu cắn môi dưới, cuối cùng ngẩng đầu vô cùng kiên định nói: “Nếu ngươi không thả người đi, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Liễu Thừa Hiên nhìn biến hóa trên khuôn mặt Truy Mệnh, trong lòng chợt nhớ tới khung cảnh trước đây huynh muội bọn họ chơi đùa cùng y, “Ngươi muốn thế nào?”

“Giao giải dược, thả người.”

“Nếu ta không giao giải dược, không thả người ra?” Tay Truy Mệnh đã đặt lên cổ hắn, Liễu Thừa Hiên vẫn nhẹ giọng nói, không một chút hoảng hốt.

“Nhị ca!” Liễu Cẩm Nhi cấp bách hô lên, “Buông tha cho bọn họ đi…”

Cố Tích Triều ở dưới đều nhìn thấy phản ứng của Truy Mệnh cùng huynh muội Liễu gia, Truy Mệnh trước giờ vẫn là người trọng tình cảm, nhưng lúc này… Truy Mệnh, ngươi nhất định phải ngoan tâm.

Trên tay Truy Mệnh tăng thêm lực, “A Hiên, ngươi không nên ép ta.” Y nhìn Liễu Thừa Hiên cố gắng nhẫn nhịn kiềm chế giã dụa.

“Hảo, ta thả người.” Nói xong hắn lấy ra một bình sứ bỏ xuống, “Giải dược ở trong này, cách dùng ngươi hẳn đã biết.” Hắn liếc nhìn thật sâu vào Cố Tích Triều, người kia thẳng tắp thân mình, mang theo thần thái bễ nghễ thiên hạ, đến khi nào ta mới có thể ôm lấy ngươi vào lòng…

“A Hiên, Mạn Đà La kinh đâu?” Truy Mệnh gấp giọng hỏi, chỉ có giải dược không thể giải hoàn toàn chất độc.

Liễu Thừa Hiên bỗng nhiên cười, “Lược Thương, ngươi vẫn ngốc như trước đây, Mạn Đà La kinh là thánh vật bản môn, ta làm sao có được, ngay cả đại ca cũng không thể tùy ý lấy ra. Huống hồ, trước mắt đã không còn dùng được Mạn Đà La kinh nữa rồi. Bây giờ đã là giờ hợi, nếu không giải độc ngay cho Thích Thiếu Thương, chỉ sợ qua giờ tý, mười bản Mạn Đà La kinh cũng không cứu được hắn.”

Quả nhiên, bọn họ phát hiện Thích Thiếu Thương vẫn luôn giữ im lặng, nhìn lại hắn chỉ thấy đôi mắt vốn luôn sáng ngời giờ không còn chút ánh sáng, đôi môi run run tím tái dọa người.

“Thiếu Thương.” Cố Tích Triều vội vàng đỡ lấy hắn, truyền chân khí vào.

“Ta không sao…” Thích Thiếu Thương miễn cưỡng mỉm cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền tái nhợt, càng lộ vẻ thảm đạm.

“Truy Mệnh, chúng ta đi!” Cố Tích Triều quay đầu hướng Liễu Thừa Hiên nói: “Liễu nhị công tử, món nợ này Tích Triều sẽ ghi nhớ, sau này gặp lại.” Nói xong vung ống tay áo, đỡ lấy Thích Thiếu Thương chậm rãi đi ra.

Truy Mệnh cũng nhảy xuống, nhìn lên hai người đứng trên lầu, theo đoàn người Thiết Thủ rời đi.

Liễu Thừa Hiên nhìn theo bóng dáng xa dần, cười nhẹ, lại khiến cho Liễu Cẩm Nhi nghe thấy trong lòng phát lạnh, “Cố Tích Triều, chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại nhau!”

Nhìn đến Truy Mệnh đi cuối đoàn người, trong lòng hắn không khỏi thở dài. Lược Thương, ngươi cuối cùng vẫn lo lắng cho ta, đi cuối cùng cản phía sau, ngươi chưa bao giờ nghĩ muốn giết ta, Lược Thương, ngươi mềm lòng như vậy sẽ chỉ nhận tổn thương về mình mà thôi.

Đợi cho mọi người về lại khách điếm đã gần đến giờ tý, cổ độc trong người Thích Thiếu Thương phát tác, chân khí tán loạn, một luồng khí khô nóng lan ra toàn thân, thần trí bắt đầu mơ hồ, chỉ biết ậm ừ hô: “Tích Triều, Cố Tích Triều… Đừng giết bọn họ… Quyển ca… Lao nhị ca… Tích Triều…”

Cố Tích Triều nghe được những lời này, cả cơ thể chấn động, biết Thích Thiếu Thương lúc này đã không nhận rõ mọi chuyện, nhưng những điều hắn nói ra cũng chính là điều hắn luôn chôn kín trong lòng, yêu cùng hẫn, hai người vĩnh viễn không thoát khỏi nhau.

Tức Hồng Lệ thấy Cố Tích Triều nhíu mi không nói, biết hai người bọn họ tuy rằng yêu nhau nhưng trong lòng mỗi người đều có tâm kết không thể hóa giải, khẽ thở dài, nhưng lại bắt đầu oán trách Cố Tích Triều, việc quan trọng trước mắt là giải độc cho Thiếu Thương nha, đang gấp gáp như vậy sao bỗng dưng y lại lâm vào u mê thế kia. Nàng quay lại hỏi Truy Mệnh: “Truy Mệnh, độc của Thiếu Thương phải giải thế nào, thời gian không còn nhiều.”

Truy Mệnh luôn cúi đầu đi sau cùng, chợt nghe có người hỏi mình liền vội chạy tới, nhìn Tức Hồng Lệ, lại nhìn Thích Thiếu Thương, khuôn mặt trắng nõn bỗng đỏ bừng, ấp a ấp úng không nói.

Hách Liên Xuân Thủy sốt ruột hỏi: “Truy Mệnh, lúc này là lúc nào rồi, ngươi còn ấp úng cái gì, nói thẳng ra a, nếu không Thích Thiếu Thương sớm thăng thiên làm thần long…”

Cố Tích Triều cùng Tức Hồng Lệ đồng thời tức giận trừng mắt, “Hách Liên Xuân Thủy!”

“Tiểu Yêu!”

Tuy rằng bị mỹ nhân trừng mắt cũng là một loại hưởng thụ, bất quá thấy Hồng Lệ vì Thích Thiếu Thương mà tức giận với mình, trong lòng Hách Liên Xuân Thủy lại chua mùi giấm.

“Truy Mệnh.” Thiết Thủ đi tới hỏi.

“Nhị sư huynh.” Truy Mệnh ngẩng đầu nhìn hắn.

“Có điều gì cứ nói, cứu Thích Thiếu Thương quan trọng hơn.”

“Ta biết.” Truy Mệnh nhìn mọi người, nói: “Tịnh Đế cổ là một loại cổ độc hiếm có, phân ra hai loại thư cổ và hùng cổ. Trong người Thích Thiếu Thương là hùng cổ, nếu muốn cứu hắn, nhất định phải có người ăn vào thư cổ, cùng hắn… cùng hắn…” Truy Mệnh nói đến đó lại đỏ bừng cả mặt.

“Cùng hắn cái gì nha, Truy tam gia ngươi nói mau lên.” Mục Cưu Bình đỡ lấy Thích Thiếu Thương lớn tiếng nói.

“Cùng hắn… hành phòng…” Truy Mệnh rốt cục nói ra miệng, “Sau đó, người ăn thư cổ sẽ mang thai con của Thích Thiếu Thương, sau khi đứa bé này sinh ra, Thích Thiếu Thương phải uống giọt máu đầu tiên của nó mới có thể hoàn toàn giải độc.”

Truy Mệnh nói xong, tất cả mọi người vẻ mặt lo lắng nhìn Thích Thiếu Thương, lại nhìn Cố Tích Triều, trong lòng nghĩ, Liễu Thừa Hiên dùng loại độc này thật sự là chí mạng, hai người bọn họ bất luận là ai trúng độc, chỉ sợ sau này ở chung đều không tránh khỏi xấu hổ. Mọi người nhìn Cố Tích Triều, sắc mặt y bỗng biến đổi, nghĩ đến cá tính ngoan tuyệt của y, chẳng lẽ…

Cố Tích Triều trừng mắt nhìn cả đám cả giận nói: “Còn nhìn ta làm cái gì, nhanh tìm nữ nhân…”

“Đợi một chút, nữ tử bình thường không thể chịu được nỗi khổ mang thai này.” Truy Mệnh nói nhanh, “Người này nhất định phải có nội công thâm hậu, hơn nữa còn phải luyện được phương pháp điều tức của Mạn Đà La kinh mới có thể thuận lợi sinh con. Nếu trong lúc thai nghén, trong hai người có một người chết đi, như vậy người còn lại cũng sẽ mất mạng, hai người một mạng, đây là nguyên nhân cái tên của Tịnh Đế cổ.” Mọi người không khỏi nín lặng, quả nhiên là cổ độc.

“Chỉ là, chúng ta đi nơi nào tìm nữ nhân võ công cao cường đây?” Mục Cưu Bình gấp đến mức xoay quanh, mắt thấy Thích Thiếu Thương đã đau đến cả người run rẩy, hô to: “Đại đương gia, đại đương gia.”

Tức Hồng Lệ cắn môi dưới, quay đầu nhìn về phía Hách Liên Xuân Thủy, “Tiểu Yêu, muội…”

Hách Liên Xuân Thủy dậm chân, kinh diễm nhất thương ấn xuống đất chọc ra một cái hố, xoay người chạy ra khỏi phòng, “Hồng Lệ, bất luận thế nào, muội đều là thê tử của ta…”

Những người khác thấy vậy cúi đầu không nói, lúc này, cũng chỉ có Tức Hồng Lệ là lựa chọn thích hợp nhất, nhưng nàng và Hách Liên Xuân Thủy mới vừa thành thân, mà nàng cũng từng một thời với Thích Thiếu Thương…

“Không… Không cần…” Thích Thiếu Thương lúc này đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng thanh âm vẫn rất có uy nghiêm, “Nếu muội cứu ta, ta thà rằng chết ngay tại đây…”

“Thiếu Thương…”

“Đại đương gia…”

Tức Hồng Lệ cùng Mục Cưu Bình đồng thời hô lên.

Cố Tích Triều vẫn luôn nhìn Thích Thiếu Thương, lông mày cau chặt, bỗng nhiên y cắn chặt răng, nhìn sang Truy Mệnh.

Bị ánh mắt quyết tuyệt xinh đẹp kia dọa cho thất kinh, Truy Mệnh rốt cục gật đầu nhẹ nói: “Ngươi vậy…”

Y chỉ nói hai chữ, ngươi vậy…

Đã thấy Cố Tích Triều đẩy ra Mục Cưu Bình, ôm lấy Thích Thiếu Thương đi vào nội thất, lại nghe thấy thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền ra: “Thiết Thủ, các ngươi thay ta canh giữ bên ngoài, đừng cho bất kỳ kẻ nào tiếp cận… Nếu ta gọi, các ngươi phải nhanh vào độ khí cho hắn.”

Mọi người nghe y như bình thường dặn dò, không chút trầm bổng, người như Cố Tích Triều tâm cao khí ngạo như vậy, lẽ nào sẽ… Chỉ mong bọn họ có thể bình an vượt qua kiếp này. Hai người đến với nhau đã khổ như vậy, chịu qua bao tổn thương mới được như bây giờ…

Tức Hồng Lệ lặng lẽ rơi lệ, phía sau, một bàn tay dày rộng nhẹ nhàng đỡ lấy vai nàng…

Trong phòng truyền ra đối thoại của hai người.

“… Không cần, Tích Triều, ta không cần ngươi cứu… Ngươi nếu lại đây, ta lập tức tự đoạn kinh mạch…”

“Thiếu Thương, chỉ lúc này thôi, nghe ta đi, sau này tất cả mọi chuyện ta đều nghe theo ngươi, ta sẽ không giết người, ta sẽ cùng ngươi hành hiệp trượng nghĩa, ta tất cả đều nghe theo ngươi, nhưng chỉ lúc này thôi, ta cầu ngươi, nghe ta được không, để cho ta cứu ngươi, ta không thể…”

“… Không được, Tích Triều, ta sao có thể để ngươi như vậy…”

“… Ta không thể trơ mắt nhìn ngươi chết đi, coi như ta cầu ngươi, chúng ta chỉ thử lúc này thôi, cùng lắm là chúng ta cùng chết…”

“… Tích Triều…”

Tức Hồng Lệ sớm đã dựa vào lòng Hách Liên Xuân Thủy khóc không thành tiếng.

Bỗng, từ trong phòng truyền ra thanh âm xé rách rất nhỏ, cùng tiếng thở gấp như dã thú của Thích Thiếu Thương, nghe vào trong tai những người đứng ngoài phòng lại giống như sét đánh.

“A!!!” Tiếng kêu thảm thiết của Cố Tích Triều xông thẳng lên trời, xé rách bầu rời đêm.

Kế tiếp vô luận là Thích Thiếu Thương hay Cố Tích Triều, bọn họ thở gấp cùng rên rỉ đều mang theo âm tiết thống khổ tê tâm liệt phế. Rõ ràng là hai người yêu nhau, rõ ràng hai người phải vượt qua bao gian khổ mới tới được với nhau…

Truy Mệnh ôm lấy Thiết Thủ khóc lên: “Nhị sư huynh, nhị sư huynh, vì sao bọn họ lại phải khổ như vậy, vì sao mọi người lại không thể cùng vui vẻ, vì sao…”

“Truy Mệnh.” Thiết Thủ chỉ có thể vỗ nhẹ bả vai run rẩy của y, nhưng không cách nào trả lời vấn đề này.

Sau đó trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, những người bên ngoài lại bắt đầu cảm thấy bất lực cùng khủng hoảng, bọn họ lăn lộn giang hồ lâu như vậy, nhưng lại là lần đầu tiên thấy sợ hãi đến thế, không dám đi vào phòng, không dám nhìn đến hai người kia, không dám, cũng không đành lòng…

Đột nhiên, tiếng thở gấp mỏng manh của Cố Tích Triều truyền tới: “Thiết Thủ… Vào đi…”

By dandyshin

One comment on “Thử sinh tòng thử các tây đông (TC) Chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s