Thử sinh tòng thử các tây đông (TC) Chương 1

 

Nói thật là cái tên truyện ta không biết dịch ra thế nào nữa, nên tạm thời để nguyên như zị ( ̄▽ ̄)

Post trước 1 chương xem thử thế nào đã  (─‿‿─)

============

Chương 1:

Nguyệt mãn trọng lâu

Lãnh nguyệt không chiếu

Lạc thủy u minh.

Một tòa tiểu lâu được xây trước hồ sen, thạch trụ sơn xanh xen với lan can vàng nhạt, vô cùng đơn giản lại có vẻ thanh nhã độc đáo.

Cố Tích Triều ngồi dựa vào lan can, hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt xa xăm nhìn ra hồ nước, tâm tư lại không biết đã vể phương nào.

Liễu Thừa Hiên vừa lên lầu liền chứng kiến một bức tranh như vậy, người nọ một thân gấm y thanh sắc, bên ngoài mặc một lớp lụa mỏng, y bào rộng không thắt lưng, bị gió thổi bay lên, giống như thanh điệp muốn giương cánh bay đi, dưới chân y không đi giầy, lộ ra bàn chân nhỏ nhắn trắng ngần, cổ áo hơi trượt xuống, không che được chiếc cổ trắng duyên dáng, tóc dài chưa khô, theo gió lay động bay lên, thỉnh thoảng rớt xuống vài giọt nước trong suốt.

Liễu Thừa Hiên cầm lên áo khoác trong tay tỳ nữ, phất tay cho bọn họ lui ra, nhẹ chân tới bên cạnh Cố Tích Triều ngồi xuống.

“Khoác thêm đi, nơi này gió lớn, cẩn thận bị lạnh.”

Cố Tích Triều chậm rãi quay đầu, trong nháy mắt hiện vẻ hoang mang mờ mịt.

“Ngươi đang suy nghĩ gì?”

“Nghĩ xem tại sao ngươi muốn giam cầm ta ở đây?” Y nghiêng đầu mỉm cười, tóc quăn rũ xuống vai, vẻ mặt chân thật, “Ta ở trong này ăn ngon ngủ tốt. Những thứ ở đây cái nào cũng là giá trị vạn kim, thật sự có chút không nỡ rời đi.” Tay y vén lên tấm thảm ngồi, cái này là nhập từ ngoại bang, một tấc đã là giá trên trời, nhưng Liễu Thừa Hiên lại đem ra trải đầy đất.

“Ngươi thật sự muốn lưu lại?” Liễu Thừa Hiên nhìn y, nhếch miệng cười tà tà.

Cố Tích Triều hơi nâng mi, giơ tay lên, ống tay áo theo cánh tay tuyết trắng trượt xuống, vẻ mặt lười nhác mà phong tình vô hạn, dù là Liễu Thừa Hiên cũng nhìn đến ngây người.

“Vậy phải xem ngươi có thật tình muốn ta lưu lại không.”

Hai người nhìn đồng thời nhìn chăm chú đối phương, sau đó cùng cười to.

Liễu Thừa Hiên nhìn ánh trăng dưới mặt hồ, gió nhẹ thổi qua gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, vầng trăng tròn dưới nước tựa như ảo mộng, cũng như người bên cạnh hắn, rõ ràng gần ngay trước mắt, lại có cảm giác không nắm bắt được.

“Đêm nay, cảnh đẹp như vậy, tất có khách đến thăm.”

Cố Tích Triều sắc mặt khẽ biến.

Khóe miệng Liễu Thừa Hiên tạo thành một độ cong tà ác: “Tích Triều, ngươi nói xem, tiểu lâu của ta có thể đỡ được một kiếm của Cửu Hiện Thần Long không?”

Cố Tích Triều ngắm nhìn bốn phía, xung quanh nơi này đều mơ hồ có hàn quang chớp động, chợt lóe lướt qua. Y cố gắng tìm kiếm lại không thấy ai. Trong lòng hơi trầm xuống, hôm nay Thích Thiếu Thương nhất định sẽ đến, người nọ một lời đáng giá ngàn vàng, chưa bao giờ thất tín với ai, huống chi là tới cứu mình, dù cho nơi này là đầm rồng hang hổ, chỉ sợ hắn cũng muốn xông vào…

Cố Tích Triều tâm niệm thay đổi thật nhanh, nhưng trên mặt vẫn thản nhiên như cũ.

Liễu Thừa Hiên tươi cười càng sâu, khóe mắt híp lại châm biếm, đem đến cảm giác mị lực tà ác. Cố Tích Triều, ta vốn không thể nắm được ngươi, nhưng ta lại nhìn được nhược điểm của ngươi.

“Trở về phòng đi, thân mình ngươi còn chưa khỏe, ban đêm gió lạnh.” Hắn đỡ Cố Tích Triều dậy, nhìn như mềm nhẹ, trong tay lại dùng tới ba phần nội lực.

Cố Tích Triều lúc trước bị Mục Cưu Bình đâm bị thương tâm mạch, luôn luôn trị không khỏi, giờ bị Liễu Thừa Hiên nắm lấy nội thương càng nặng, không ra được chút lực nào, cứ như vậy bị hắn bế lên.

Nhìn bên ngoài tiểu lâu lịch sự tao nhã, bên trong bố trí càng hoa lệ thanh tao, phù dung cẩm trướng, hương thơm từ lư hương thanh nhã nhẹ nhàng, quả thật là nơi tu dưỡng tốt.

Cố Tích Triều cười khẽ: “Nơi xa hoa thế này, cho ta ở quả thật có chút lãng phí.”

Liễu Thừa Hiên bình thản nói: “Phù dung trướng ấm một đêm xuân, ngươi ở đây là thích hợp nhất, thế nào lại lãng phí được? Ta nếu có ba nghìn mỹ nữ chỉ sợ cũng thất sắc bởi ngươi. Ha ha.”

Cố Tích Triều tức giận đến ngọc diện đều đỏ lên: “Liễu Thừa Hiên, ngươi!”

Liễu Thừa Hiên cười ha ha: “Tuy là không thể được giai nhân coi trọng, nhưng có thể nhìn thấy giai nhân giận giữ cũng là một loại hưởng thụ rồi. Bất quá ta vẫn muốn nhìn một chút Thích đại hiệp kia có thể so với ta không mà lại khiến ngươi ái mộ như vậy?”

“Hắn từ đầu đến chân là đồ ngốc. Trong lòng chỉ có hiệp nghĩa của hắn.” Cố Tích Triều hồi tưởng, nhẹ giọng nói: “Nguyệt hoa đều bị ánh sáng của hắn che lấp. Liễu Thừa Hiên, cảnh đẹp như vậy, ta gảy cho ngươi một khúc, thế nào?” Nói xong, y ngồi xuống trước thanh cổ cầm.

Liễu Thừa Hiên như bị người hớp hồn, lặng đi một hồi.

Bàn tay nhỏ nhắn đặt lên thanh cầm mộc mạc đen bóng, phát ra tiếng động boong boong, tiếng đàn như thanh âm những giọt mưa rơi trên khay bạc, tỏa ra khí thế hào hùng cao ngạo tuyệt luân.

Cố Tích Triều cố chấp vận nội lực, nương theo tiếng đàn truyền âm cảnh cáo Thích Thiếu Thương. Liễu Thừa Hiên sao không nhìn ra, hắn đứng dậy cầm một thanh cầm khác, ngồi xuống bên cạnh cười to: “Hảo một khúc Thập diện mai phục, Tích Triều dường như rất có nhã hứng, để ta cùng ngươi tấu một khúc.” Nói xong liền bắt đầu tấu đàn, tiếng đàn của hắn như che phủ đi âm đàn của Cố Tích Triều.

Cố Tích Triều lúc này nội lực đã cạn kiệt, bị Liễu Thừa Hiên dùng tiếng đàn áp chế càng cảm thấy như có tảng đá lớn chặn nơi ngực, không đề khí nổi, miễn cưỡng duy trì ngồi im, thái dương đã ướt đẫm mồ hôi.

Liễu Thừa Hiên nhìn Cố Tích Triều lông mi rung rung, sắc mặt tái nhợt, trong lòng không khỏi thở dài. Cố Tích Triều a, Thích Thiếu Thương rốt cuộc là nhân vật thế nào, đáng giá cho ngươi trả giá đến vậy. Thích Thiếu Thương a Thích Thiếu Thương, ta Liễu Thừa Hiên nhất định sẽ cướp được y.

Liễu Thừa Hiên lại bỏ thêm ba phần nội lực, Cố Tích Triều cũng không nhịn được nữa, trước mắt tối sầm, một búng máu liền phun ra.

Đôi môi dính máu tươi mím thật chặt, khuôn mặt như bạch ngọc giờ mang vẻ tái nhợt bệnh trạng, máu dọc theo khóe miệng uốn lượn xuống cổ, chảy vào trong vạt áo.

Sắc mặt trắng bệch, dòng máu đỏ tươi, thanh y nhiễm máu, một vẻ đẹp kinh tâm động phách.

Liễu Thừa Hiên trong lòng căng thẳng, ném đi đàn trong tay, đến trước mặt y gấp gáp hỏi: “Tổn thương ở đâu sao?”

Chỉ trong nháy mắt này Cố Tích Triều đã ra tay, y rút ra từ dưới thanh cầm một đoản kiếm, lập tức đâm ra. Chỉ có một cơ hội này, nhất định phải trúng. Một kiếm nhanh như chớp, Cố Tích Triều toàn lực đâm ra, trong mắt Liễu Thừa Hiên ánh ra sự kinh hoàng, xong lập tức hiểu rõ.

Bên ngoài, Thích Thiếu Thương, Thiết Thủ cùng Hách Liên Xuân Thủy, Tức Hồng Lệ đã lâm vào hỗn chiến.

Thích Thiếu Thương nghe được tiếng đàn.

“Tích Triều!”

Thiết Thủ giữ lấy hắn nói: “Thích Thiếu Thương, ngươi yên tâm, Truy Mệnh đã qua đó rồi.”

Thích Thiếu Thương vẫn lo lắng, tiếng đàn này không đúng, tâm mạch y bị hao tổn, không thể vận công quá lâu…

Hắn bất chấp chém giết bên cạnh, một lòng chạy về phía tiểu lâu. Một đao bổ tới hắn được ngân thương ngăn lại, Tức Hồng Lệ chạy tới, “Thiếu Thương, mau đi đi, nơi này có chúng ta chống đỡ.”

Thích Thiếu Thương cảm kích trả lời: “Hồng Lệ, cám ơn.” Nói xong, không nhìn lại phía sau, cầm lấy Nghịch Thủy Hàn trái phải chém lung tung.

Kẻ ngăn ta tiến lên, phải chết!

Ta muốn đi tiểu lâu.

Tích Triều, chờ ta.

Liễu Thừa Hiên trong mắt hiện lên vẻ hiểu rõ, một kiếm kia đâm vào ngực trái hắn, sâu ba phân.

Sắc mặt Cố Tích Triều trắng đến cực hạn, nháy mắt lui lại dựa vào lan can, liên tục hộc máu.

Liễu Thừa Hiên nhổ xuống đoản kiếm, cầm trong tay thưởng thức, “Kiếm trong cầm? Chỉ sợ là Lược Thương đưa cho ngươi đi, Lược Thương, cũng chỉ có y nghĩ ra trò này.”

Cố Tích Triều nâng mi cười, “Đúng thì thế nào?”

“Cố tìm đường sống trong chỗ chết, ngươi đánh đàn báo hiệu là giả, muốn giết ta mới là thật.”

Lúc này, Truy Mệnh đã lên tiểu lâu, theo sau y còn một nữ tử, là muội muội của Liễu Thừa Hiên, Liễu Cẩm Nhi.

Nàng nhìn trước ngực Liễu Thừa Hiên máu tuôn ra, y phục nhiễm đỏ một mảng lớn, kinh hô một tiếng, bỏ lại Truy Mệnh, chạy tới, “Nhị ca, sao huynh lại bị thương thế này?”

Nàng giơ kiếm chỉ vào Cố Tích Triều, liên tục dậm chân nhíu mày, “Ngươi… Nhị ca ta chiếu cố ngươi tốt như vậy, ngươi, ngươi thế nào lại… Sao lại nhẫn tâm tổn thương nhị ca như vậy?”

Cố Tích Triều thanh y nhuộm đỏ, từng điểm từng điểm hồng ấn, vô cùng diễm lệ, trường bào bị gió thổi bay, da thịt tuyết trắng như ẩn như hiện, sau lưng là hồ sen, cơ thể thẳng tắp kiên cường, khí thế áp bách lan tỏa.

Nghe nàng nói vậy, y chỉ nhướng mày mỉm cười, ánh mắt lại lãnh liệt, “A Cẩm cô nương, nhị ca cô đem ta cầm tù có mục đích gì cô hẳn biết rõ ràng, nếu không phải hắn, ta tại sao phải khổ như vậy liều mạng muốn chạy trốn, Thích Thiếu Thương bọn họ tội gì phải tới cứu ta.”

Liễu Cẩm Nhi thấy bộ dạng y như vậy cũng không đành lòng trách móc, hạ kiếm xuống, nhẹ than: “Nghiệp chướng a, nghiệp chướng.”

Thích Thiếu Thương đã mở ra một đường máu, phi thân bay ra, nhìn lên liền thấy Cố Tích Triều đang ở trên lầu hai, sao nhịn được nữa, hô to một tiếng liền bay lên.

Ngay lập tức, Cố Tích Triều nhìn thấy trong mắt Liễu Thừa Hiên hiện lên vẻ ngoan độc, trong lòng kinh hoàng, xoay người nôn nóng kêu: “Thiếu Thương, không cần lên đây.” đồng thời cũng nhảy xuống.

Liễu Thừa Hiên cười lạnh, ngay cả khóe mắt cũng toát ra khí tràng lạnh lẽo, “Tích Triều, là ngươi bức ta đi một bước này.”

Khi nói chuyện, một ánh sáng xanh bắn thẳng hướng đến Cố Tích Triều.

Liễu Cẩm Nhi cùng Truy Mệnh đồng thời kinh hoàng.

“Nhị ca, huynh…”

“Liễu Thừa Hiên! Cố Tích Triều, cẩn thận.”

Truy Mệnh muốn tiến lên ngăn cản, nhưng dù khinh công của y đệ nhất thiên hạ cũng không cản được tốc độ của vật kia. Cố Tích Triều lúc này ở giữa không trung không chỗ mượn lực, chỉ nghe phía sau có người la hét, cũng không có cách tránh thoát. Thích Thiếu Thương cũng đang bay lên, chỉ thấy hắn ôm lấy thân thể y, thuận thể chuyển người, đem Cố Tích Triều bảo hộ trong ngực.

Hai người trên không trung nhanh chóng hạ xuống, Cố Tích Triều vội vàng xem xét sau lưng Thích Thiếu Thương, “Thế nào? Bị thương chỗ nào? Có nơi nào không thoải mái không? Ta xem xem?” Nói xong, luống cuống muốn cởi y phục hắn xuống.

Thích Thiếu Thương biết Cố Tích Triều thật sự sốt ruột, bằng không lấy cá tính của y, chắc chắn không bao giờ ở trước mặt mọi người cởi áo hắn. Hắn liền xoay người một lần nữa ôm y vào lòng.

Cố Tích Triều trở tay đem Thích Thiếu Thương ra sau bảo vệ, trầm giọng nói: “Liễu Thừa Hiên, ngươi muốn thế nào?”

Liễu Thừa Hiên vịn tay vào lan can, nhẹ nhàng ma sát điêu khắc trên đó. Lúc này Truy Mệnh thất thanh kêu lên : “A Hiên, cái kia, đó là Tịnh Đế cổ? A Tiêu sao lại cho phép ngươi dùng thứ này? Ngươi không lẽ đã quên…”

“Ta không quên chuyện năm đó…” Liễu Thừa Hiên đột nhiên quay đầu lại, tay trái dùng sức nắm, một đoạn lan can nháy mắt biến thành bột phấn.

“Nhị ca.” Liễu Cẩm Nhi lấy tay che miệng nghẹn ngào rơi lệ: “Cha cùng nương… Bọn họ… Bọn họ đã như vậy rồi, huynh, huynh tội gì phải… sao lại dùng nó đi hại người…”

Liễu Thừa Hiên nhếch miệng cười đắc ý, một bộ dáng lãng tử đường hoàng, dường như người vừa thất thố không phải hắn, “Tích Triều, Tịnh Đế cổ là gì Lược Thương biết rõ nhất, ta nghĩ cũng nên nói cho ngươi biết.” Hắn chụp lấy vụn gỗ trong tay, nói: “Ta muốn phương pháp chế dược nhân của Cửu U, Cửu U vốn là phản đồ của môn phái chúng ta, ta muốn thu hồi phương thuốc kia cũng là tự nhiên.”

Cố Tích Triều cười lạnh: “Ngươi chỉ đơn giản cần phương thuốc thôi sao? Ngươi tốn công tốn sức giam cầm ta chỉ là muốn như vậy? Trọng lâu vốn là dấu hiệu của Liễu gia, ngươi lại rầm rộ xây dựng tòa Trọng lâu giả này. Còn phương thuốc kia nếu đã là vật của Liễu gia thì phải do người làm chủ Liễu gia là Liễu Thừa Tiêu đến lấy lại, ngươi có mục đích gì?” Người bên ngoài chỉ thấy y tái phát tật xấu nói nhiều, nhưng nhìn y nhướng mày phong lưu ngang tàng, cũng không tự chủ được nghe y chậm rãi nói, lại không biết được, y làm vậy chỉ là muốn thu hút sự chú ý của Liễu Thừa Hiên, tạo cơ hội cho Truy Mệnh.

Ngay lúc này, Truy Mệnh đã dần tiếp cận Liễu Thừa Hiên, khinh công của Truy Mệnh vốn không ai địch nổi, huống chi Liễu Thừa Hiên đã hoàn toàn bị Cố Tích Triều hấp dẫn. Lần này nhất định phải một kích trúng mục tiêu, tính mạng của Thích Thiếu Thương toàn bộ dựa vào một kích này.

By dandyshin

13 comments on “Thử sinh tòng thử các tây đông (TC) Chương 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s