Túy hà (Lục Lệ) Chương 11

 

Chương 11:

Ngày mùng tám tháng năm.

Hôm nay là ngày Lệ Nam Tinh thành thân. Hôn lễ cử hành trong Liên gia trang, người chủ trì cũng là người của Liên gia. Bọn họ dường như đều không biết Lệ Nam Tinh, chỉ cung kính gọi y là giáo chủ. Trọng Yến Yến mặc một thân giá y đỏ chói lọi, khăn trùm đầu thêu loan phượng, được người đưa vào đại sảnh.

Người tới đỡ lấy tân nương là thị nữ của Thiên Ma giáo, tay ả vừa vặn đặt lên mạch môn của Trọng Yến Yến.

Dương Hạo nhìn Lệ Nam Tinh cùng Trọng Yến Yến đã bái xong thiên địa, sau đó kính trà với hắn.

Hết thảy mọi chuyện đều diễn ra thuận lợi, Lục Tiểu Phụng đã chết, Lệ Nam Tinh cũng thành hôn.

“Hiện tại ngươi có thể thả Lục Tiểu Phụng rồi chứ?” Lệ Nam Tinh đứng lên, lạnh lùng nói.

“Đó là đương nhiên.” Dương Hạo phất tay, một tên gia nhân liền nghe lệnh đi đến hướng nhà giam.

“Dương Hạo, rốt cuộc ngươi muốn cái gì?” Lệ Nam Tinh khó hiểu hỏi, “Bách Độc Chân Kinh đã bị ta hủy rồi.”

Nghe vậy Dương Hạo chỉ nở nụ cười nói: “Bách Độc Chân Kinh ta cũng không cần nữa, cái ta muốn là cho ngươi lên làm giáo chủ Thiên Ma giáo, dẫn dắt Thiên Ma giáo thống nhất giang hồ.”

“Ngươi đừng mơ tưởng!” Lệ Nam Tinh một chưởng đẩy ngã thị nữ đang kiềm giữ Trọng Yến Yến, kéo cô chạy ra bên ngoài, “Yến Yến, chúng ta đi!”

Không ngờ Trọng Yến Yến lại không nhúc nhích, ngược lại giơ tay đánh lên người y.

Lệ Nam Tinh vô cùng kinh ngạc. Đúng vậy, có gì kinh ngạc hơn chuyện người ngươi muốn cứu lại quay lại tập kích chính ngươi.

“Lệ Nam Tinh, cảm thấy rất kỳ quái phải không?” Dương Hạo cười vui vẻ đi tới. Mọi chuyện diễn ra đều không thoát khỏi kế hoạch của hắn, đương nhiên là hắn rất vui vẻ.

“Ngươi nghĩ rằng ta không biết ngươi tính toán gì sao, muốn thừa cơ mang Trọng Yến Yến đi sao. Đáng tiếc, ngươi không nhìn cho rõ, ngươi này là Trọng Yến Yến trong lòng ngươi sao?” Dương Hạo nhấc khăn trùm đầu lên, khuôn mặt tân nương không ngờ lại là Liên Quy Trữ.

“Trọng Yến Yến là con tin quan trọng của ta, sao có thể dễ dàng đem cô ta đưa đến trước mặt ngươi chứ?” Dương Hạo vừa nói vừa đi đến một bên ngồi xuống. Hắn đã già, không đứng lâu được.

“Lục Tiểu Phụng đã chết rồi, không còn bất kỳ ai có thể cứu ngươi được nữa, tốt nhất là nghe theo ta làm giáo chủ Thiên Ma giáo đi.” Dương Hạo nói xong, ra lệnh cho Tiểu Lê, Tiểu Lê lập tức tiến lên kéo Lệ Nam Tinh đứng dậy.

“Ngươi nếu muốn thống nhất giang hồ, ta nghĩ tự bản thân ngươi cũng có thể làm được, vì sao cứ phải bức ta?” Lệ Nam Tinh khó hiểu.

“Bởi vì đây là giấc mộng của ta.” Dương Hạo nhìn Lệ Nam Tinh, chầm chậm nói từng chữ một. Mỗi người đều có giấc mộng của riêng mình, vì giấc mộng đó, họ có thể làm ra rất nhiều chuyện, nỗ lực, phấn chấn, giết người, giá họa. Bởi vì mơ ước chính là một trong những động lực phát triển của con người. Dương Hạo chậm rãi nói, giống như đang sa vào hồi ức: “Ngoại trừ người của Lệ gia, không ai có tư cách làm giáo chủ Thiên Ma giáo, không ai có tư cách.”

“Đáng tiếc chính là, cái đó cũng không phải giấc mộng của Nam Tinh.” Lệ Nam Tinh bỗng nhiên đứng lên, nở nụ cười. Ánh mắt của y bỗng chốc tỏa sáng có thần, nhìn chằm chằm vào Dương Hạo. Ánh mắt này, không phải của Lệ Nam Tinh.

Dương Hạo lập tức hỏi: “Ngươi là ai? Lệ Nam Tinh đang ở đâu?”

Lệ Nam Tinh dần dần bóc ra mặt nạ, cười nói: “Tại hạ Lục Tiểu Phụng, tứ mi mao Lục Tiểu Phụng.”

“Lục Tiểu Phụng, ngươi là người hay quỷ, không phải ngươi đã trúng độc chết rồi sao?” Tiểu Lê kinh hách nói, đối với người trên giang hồ, còn gì đáng sợ hơn khi nhìn thấy người rõ ràng đã bị chính tay mình giết chết lại thoải mái đứng trước mặt mình. Nàng đã kiểm tra thi thể Lục Tiểu Phụng, chắc chắn không có nhịp tim hay hơi thở nào.

“Tiểu Lê cô nương không cần sợ, ta đương nhiên là người.” Lục Tiểu Phụng vừa thấy Tiểu Lê bộ dáng hoa dung thất sắc, lập tức hảo tâm giải thích: “Người ăn canh hạt sen không phải ta, đó là một lão bằng hữu của ta, mà ngẫu nhiên hắn lại học được bế khí công.”

“Không có khả năng, bả khóa kia là ta dùng số tiền lớn mới mua được, người bên ngoài sao có thể mở khóa vào được?” Tiểu Lê đối chiếc khóa kia tuyệt đối tự tin. Nàng đã thử nghiệm qua, đao kiếm cũng không thể chém đứt, nếu không có chìa khóa thì căn bản không thể mở được.

Lục Tiểu Phụng sờ sờ ria mép, cười nói: “Nếu cô nương quen biết chủ nhân của chiếc khóa này, đồng thời cũng đã được chỉ cho cách mở nó ra, vậy thì mọi chuyện sẽ đơn giản thôi.” Chu Đình là một tên lười nhưng biết hưởng thụ, là một kẻ có thể làm ra những cơ quan vô cùng tinh xảo, càng là một kẻ đối xử rất tốt với bằng hữu. Mà Lục Tiểu Phụng vừa vặn là bằng hữu của Chu Đình.

“Giỏi cho ngươi Lục Tiểu Phụng.” Dương Hạo vỗ tay, “Quả nhiên không phải là một phàm nhân. Ngươi đã có cơ hội chạy trốn, vì sao còn quay lại, vì số hàng kia?”

“Số hàng kia dù không ở lại ta cũng có thể tìm được. Cái mà ta muốn biết là vì sao các ngươi nhất định phải bắt Nam Tinh lên làm giáo chủ. Nếu không tìm hiểu rõ mọi chuyện, Nam Tinh sao có sống yên ổn được.” Lục Tiểu Phụng nói nói, tiện thể tìm một cái ghế ngồi xuống.

“Ngươi đem giáo chủ của chúng ta đi đâu?” Tiểu Lê lập tức hỏi.

“Điều này các ngươi rất nhanh sẽ biết.” Lục Tiểu Phụng liếc nhìn Dương Hạo một cái, không chút để ý nói, “Đã lâu không gặp, Kim bộ đầu.”

Dương Hạo cũng không kinh ngạc, tán thưởng nhìn Lục Tiểu Phụng, “Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi Lục Tiểu Phụng.”

Thế giới này không có gì là bí mật tuyệt đối, càng không có bí mật nào có thể qua mắt được Lục Tiểu Phụng. Dương Hạo nhẹ nhàng đem mặt nạ da người xé mở, phía dưới không ngờ chính là kẻ đã bị cho là chết, Kim Tiễn Đa, “Từ lúc nào ngươi biết ta không phải Dương Hạo?”

“Chỉ mới đây thôi, chính ngươi đã nói cho ta biết.” Lục Tiểu Phụng nói xong đứng lên, “Ta muốn tìm số hàng này, trừ bỏ Kim Tiễn Đa, ta chưa nói cho bất kỳ ai, vì sao Liên Y cũng biết được. Cho đến vừa rồi ngươi nói ra, ta mới biết được, chính là ngươi nói cho nàng biết. Vậy tại sao ngươi lại biết? Bởi vì ngươi căn bản không phải Dương Hạo, mà là Kim đại bổ đầu.”

Kim Tiễn Đa cười lớn, “Ngươi đã biết được những gì rồi, nói nghe thử xem.”

“Cái ta biết không nhiều lắm, chỉ là vừa khớp với chân tướng mọi chuyện thôi. Đầu tiên phải nói đến Liên gia trang này, nó không đơn giản chỉ là một sơn trang, mà bản thân sơn trang này chính là một căn cứ điểm của Thiên Ma giáo ở tái ngoại.” Lục Tiểu Phụng nói không chút do dự. Ngược lại, Liên Quy Trữ nghe xong lại vô cùng khiếp sợ.

“Ngươi từ nơi nào biết được điều này?” Kim Tiễn Đa có chút tò mò, “Sơn trang này ta đã che dấu rất tốt.”

“Có ba điểm, thứ nhất, từ lúc ta bắt đầu tiến vào trang, ta đã cảm giác nơi này kỳ quái. Hạ nhân trong sơn trang đều biết võ công, hơn nữa thân thủ không hề kém, một số có thể so với cao thủ số một số hai trong giang hồ. Một sơn trang bình thường có thể được như vậy sao? Thứ hai, khi đem Nam Tinh từ dưới hồ đưa lên, ta đã bảo y cẩn thận nhớ lại, căn cứ theo lời Nam Tinh thì thông đạo trong hồ kia không phải thiên nhiên, hẳn là do có người tạo nên. Một sơn trang vì sao phải mở thông đạo từ hồ thông đến vách núi làm gì? Cho nên đêm hôm đó ta đã thử bơi qua đó một lần. Quả nhiên tại nơi Nam Tinh bị giam cầm tìm được một vài dấu hiệu của Thiên Ma giáo. Những việc còn lại là Tiểu Lê cô nương nói cho ta biết.”

“Ta?” Tiểu Lê kinh ngạc nói, “Ta cho ngươi biết cái gì?”

“Cô nương nói cho ta biết, cô chính là hung thủ hai lần tập kích Hoa Mãn Lâu, hơn nữa cô còn là người quản lý Liên gia trang này, đồng thời cũng là người của Thiên Ma giáo.” Lục Tiểu Phụng thong dong nói.

“Ngươi nói bậy, ta không có!” Tiểu Lê phẫn nộ kêu lên.

“Tiểu Lê cô nương, trên thế giới này có ba thứ ta tuyệt đối tin tưởng, trong đó có một thứ chính là thính lực của Hoa Mãn Lâu. Tuy rằng thuật đổi thanh của cô nương là số một, nhưng tiếng bước chân lại không thể lừa được. Ánh mắt của cô mỗi khi nhìn Nam Tinh thực kỳ lạ, kỳ lạ đến cả Nam Tinh cũng phải chú ý. Thời điểm Liên Quy Trữ nhào vào lòng Nam Tinh, ánh mắt của cô chính là nguyên nhân khiến Liên Quy Trữ sợ hãi, cho nên cô tuyệt đối không phải một nha hoàn.” Lục Tiểu Phụng nói xong, liếc nhìn sang Liên Quy Trữ.

“Sau đó thì sao?” Kim Tiễn Đa cười hỏi.

“Liên gia trang là cứ điểm của Thiên Ma giáo, chuyện này tất cả mọi người trong trang đều biết. Chỉ có duy nhất một người không biết, chính là Liên Y. Liên Y là giữa chừng được đưa đến đây, nên không biết được sự thật trong trang. Cho nên Liên Y cũng không biết có một giáo chủ là Nam Tinh, đánh bậy đánh bạ bắt Trọng Yến Yến. Hơn mười năm trước, Thiên Ma giáo giải tán, cha mẹ của Liên Quy Trữ cũng quay về con đường làm ăn buôn bán. Hơn mười năm qua đi, Liên gia luôn là gió êm sóng lặng. Nhưng thật không ngờ chính là, một năm kia, ngươi, Dương Hạo bỗng nhiên trở lại, muốn lợi dụng thế lực Liên gia để bắt Nam Tinh về, một lần nữa phát triển Thiên Ma giáo. Liên gia không đồng ý, ngươi liền giết bọn họ. Nhưng có một điều ngươi không ngờ rằng, gia nghiệp của Liên gia đều đã giao cho Liên Y tiếp quản. Cho nên ngươi cẩn thận thâm nhập vào, tìm cơ hội tóm lấy Liên gia, Tiểu Lê chính là người được ngươi sắp xếp vào đúng không?” Lục Tiểu Phụng nói xong, lại liếc nhìn về phía Liên Quy Trữ.

“Tốt lắm, nói tiếp.” Kim Tiễn Đa xem thường nói.

“Trước tiên ngươi khống chế Liên Quy Trữ, sau đó từng bước thâu tóm thế lực Liên gia. Gây dựng lại Thiên Ma giáo cần tiền, đúng lúc đó có một khoản tiền được đưa đi cứu trợ nạn dân, ngươi đương nhiên sẽ không bỏ qua. Nhưng số tiền này là do Liên Y phụ trách vận chuyển, ngươi không muốn bại lộ bản thân, nên ngươi lựa chọn một mục tiêu thích hợp khác, chính là ta. Ngươi cùng ta ở Nam Hải ba tháng, học được sơ sơ vẻ ngoài của Linh Tê Nhất Chỉ, dùng gạt người quả thực hiệu quả. Số tiền bị mất kia, Liên Y nghĩ rằng Liên Quy Trữ sẽ bù đắp vào, đồng thời nàng cũng đi tìm ta để tìm lại số tiền này. Đáng tiếc chính là, nàng không hề biết rằng Liên Quy Trữ không hề bổ sung số tiền bị mất, mà giết sạch những người được ủy thác, chính là các thương gia. Mười tám huyết án diệt môn mới là mục đích thực sự ta đến Liên gia trang!” Ánh mắt Lục Tiểu Phụng sáng rực như đuốc, lạnh lùng nhìn Kim Tiễn Đa.

Kim Tiễn Đa lắc lắc đầu, nói: “Ta quả nhiên đã đánh giá thấp ngươi, Lục Tiểu Phụng. Vì hãm hại ngươi, ta mạo hiểm vào Hoa gia đánh cắp cống phẩm Tử Trân Châu. Chuyện liên quan đến Hoa gia, ngươi không thể không cùng ta đi Nam Hải một chuyến, ta lại dùng Linh Tê Nhất Chỉ gây ra vài án tử, sai Liên Y bắt Trọng Yến Yến để dẫn dụ ngươi tới, bố trí vây bắt ngươi vào thiên lao. Kết quả ngươi vẫn đến được đây. Liên Y không thể giết ngươi, Liên Quy Trữ không đâm chết được ngươi, ngay cả Tiểu Lê cũng không độc chết được ngươi. Lục Tiểu Phụng, ngươi quả nhiên lợi hại. Bất quá có nhiều chỗ ngươi đã đoán sai. Cha mẹ Liên Quy Trữ không phải do ta giết, mà là tự sát. Tiểu Lê cũng không phải ta đưa vào, nàng vốn chính là nha hoàn của Liên gia, cũng là giáo đồ Thiên Ma giáo. Lệ Thắng Nam có ơn đối với cha mẹ nàng, nên nàng mới muốn giúp Lệ Nam Tinh lên làm giáo chủ.”

“Ta cũng đánh giá thấp ngươi, Kim bộ đầu.” Lục Tiểu Phụng lạnh nhạt nói, “Vì giấc mộng của ngươi, ngươi có thể giết bao nhiêu người như vậy, giỏi cho một thần bộ.”

“Ngẫu nhiên hy sinh là điều đương nhiên, ngươi biết vì sao ta lại ở đây nghe ngươi nói nhiều như vậy không? Bởi vì ta đang đợi, đợi ngươi độc phát.” Kim Tiễn Đa bỗng nở nụ cười, cười thực tự tin.

“Thập hương nhuyễn cân tán vốn là ta đề phòng Lệ Nam Tinh chạy trốn nên đặc biệt cho vào lô hương, bất quá hiện tại hình như còn có tác dụng lớn hơn nhiều.” Kim Tiễn Đa vừa nói, Liên Quy Trữ cùng Lục Tiểu Phụng đồng thời té xuống.

Liên Quy Trữ ngã xuống bên cạnh Lục Tiểu Phụng, hắn nhanh chóng giãy dụa ngồi dậy, đem người bảo hộ đằng sau.

Kim Tiễn Đa chậm rãi đến gần, cười cười, “Không nghĩ tới Lục Tiểu Phụng lại đa tình như vậy, bản thân khó giữ còn muốn bảo vệ người khác.”

“Ta đã cùng nàng bái thiên địa, hiện là phu thê, ta đương nhiên là phải bảo hộ nương tử của mình.” Lục Tiểu Phụng nói xong còn nhìn sang Liên Quy Trữ, Liên Quy Trữ lập tức cúi thấp đầu xuống, bộ dáng xấu hổ sợ hãi, làm rung động lòng người.

“Nói cho ta biết Lệ Nam Tinh đang ở đâu, bằng không ta sẽ giết cô ta!” Kim Tiễn Đa đem kiếm đặt trên cổ Liên Quy Trữ.

“Ngươi nếu giết nàng, nhất định sẽ phải hối hận.” Lục Tiểu Phụng không hề sợ hãi, nhìn thẳng vào Kim Tiễn Đa.

Tiểu Lê lại không kiềm nén được, lo lắng nói: “Đường chủ, không bằng để ta đi tìm giáo chủ xem, y khẳng định chưa đi xa được.”

“Không cần, chúng ta đợi ở đây. Chỉ cần Trọng Yến Yến cùng ngươi ở trong tay ta, Lệ Nam Tinh nhất định sẽ trở lại.” Kim Tiễn Đa thu kiếm về, ngồi xuống ghế. Hắn phải đợi, kiên nhẫn đợi. Chờ đợi là một việc không dễ dàng, nhưng hắn đã đợi được hai mươi năm, thêm chút thời gian cũng không sao. Lệ Nam Tinh không thấy Lục Tiểu Phụng đi ra, nhất định sẽ quay lại, hắn hiện tại chỉ cần ngồi đợi y đến.

Lục Tiểu Phụng nhìn Kim Tiễn Đa một cái, cười thờ ơ.

“Không biết, Kim bộ đầu có hứng thú nghe ta kể chuyện xưa?”

Kim Tiễn Đa gật đầu, nói: “Không biết tứ mi mao Lục Tiểu Phụng có chuyện gì hay để kể trước khi chết?”

“Ta có một chuyện xưa, nhưng không phải chuyện của ta, là câu chuyện của hai mươi năm trước, kể về ma giáo giáo chủ Lệ Thắng Nam.” Lục Tiểu Phụng vừa nói, vừa nhẹ nhàng nắm tay Liên Quy Trữ. Liên Quy Trữ hình như có chút sợ hãi, bàn tay hơi run rẩy.

“Hai mươi năm trước, chuyện của giáo chủ Lệ Thắng Nam mọi người đều biết, có cái gì để kể.” Tiểu Lê khinh thường nói.

“Cái ta nói, chính là câu chuyện mà mọi người không được biết đến. Hai mươi năm trước, phái Không Động có một kỳ tài kiếm thuật, tên là Tư Mã Tùy Phong. Người này có thành tựu kiếm thuật cực kỳ cao, kiếm pháp của hắn nếu so ra thì không hề thua kém Tây Môn Xuy Tuyết cùng Diệp Cô Thành hiện tại. Năm hắn mười bảy tuổi đã lên khiêu chiến Võ Đang, từ đó thanh danh vang dội. Vào năm hắn hai mươi lăm tuổi, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ kế thừa Không Động, đem kiếm pháp Không Động phát dương quang đại, nhưng không ngờ, hắn lại mất tích.” Lục Tiểu Phụng liếc nhìn Kim Tiễn Đa.

“Hắn đã chết?” Tiểu Lê khó hiểu hỏi.

Lục Tiểu Phụng lắc lắc đầu, nói tiếp: “Hắn còn sống, hắn thay tên đổi họ, thay hình đổi dạng, che giấu quá khứ bản thân, thành một gã tiểu bộ khoái tầm thường.”

“Vì sao?” Tiểu Lê không hiểu được, một người muốn chặt đứt quá khứ của mình, cần bao nhiêu nghị lực. Buông tha chức chưởng môn vinh hoa phú quý, đi làm một bộ khoái, chặt đứt một thân tuyệt học võ công, đến tột cùng là vì cái gì?

“Bởi vì hắn đã yêu một người, một người hắn không nên yêu.” Yêu, là điều đáng sợ nhất, nó có thể khiến một người yếu đuối trở nên dũng cảm, biến những người công chính liêm minh trở thành ích kỷ, khiến Tư Mã Tùy Phong vứt bỏ hết thảy quang vinh, cam tâm làm người bình thường. Cái gì nên yêu, cái gì không nên yêu, ai có thể nói rõ?

“Hắn đã yêu ai?” Tiểu Lê thấy Lục Tiểu Phụng chậm rì rì không nói, nhất thời nôn nóng  hỏi.

Lục Tiểu Phụng sờ sờ ria mép của mình, nhìn sang Kim Tiễn Đa nói: “Hắn đã yêu Thiên Ma giáo chủ Lệ Thắng Nam. Đáng tiếc, nước chảy hữu ý, hoa rơi vô tình. Vì thế hắn mất hết can đảm, quyết định làm một tiểu bộ khoái.”

“Còn gì bi thương hơn tâm đã chết.” Tiểu Lê lẩm bẩm nói.

“Kim bộ đầu, chuyện xưa này của ta hẳn rất hay đi, hay là ta nên gọi ngươi một tiếng, Tư Mã Tùy Phong?” Lục Tiểu Phụng nhìn thẳng Kim Tiễn Đa, chầm chậm nói.

 

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s