Nghịch Thủy Online (TC) Chương 20

 

Chương 20: Trở lại Ngịch Thủy

Đèn trong phòng cấp cứu đã sáng liền 9 tiếng.

Bên ngoài cửa, Thích Thiếu Thương ngồi trên ghế đợi thực im lặng. Trước mặt hắn, ba người trẻ tuổi cúi đầu đứng thẳng, không ai dám nói chuyện, giống như ngay cả hô hấp cũng dừng lại.

Đánh vỡ sự tĩnh lặng chính là Tiểu Thất, y trầm giọng nói: “Lão đại, là tôi hành sự bất lực, không trông giữ tốt Hoàng Kim Lân, tôi nguyện ý nhận trừng phạt.”

“Không phải, là tôi cho rằng cắt đứt gân chân hắn thì hắn không thể làm gì nữa, không nghĩ tới hắn lại có thể thừa dịp hỗn loạn trộm mất súng, đều là lỗi của tôi.” Tiểu Ngư lau vành mắt đỏ ửng, quỳ một gối, “Lão đại, anh trừng phạt tôi đi.”

Hai người khác thấy thế cũng đi theo quỳ xuống, cùng kêu lên: “Lão đại, anh phạt chúng tôi đi.”

Thích Thiếu Thương chỉ ngồi đấy, im lặng đến dọa người.

Cẩm Sắt gấp đến mức muốn khóc lên. Sau khi Cố Tích Triều trúng đạn, Thích Thiếu Thương cho là cậu đã chết, ôm lấy thân thể cậu gào khóc như một đứa trẻ. Đừng nói là Cẩm Sắt hắn, ngay cả Ngô Đại Vân đi theo Thích Thiếu Thương lâu như vậy cũng chưa từng thấy lão đại khóc, cái gì phong độ khí chất đều không còn, dọa cho tất cả mọi người đứng đó đều kinh sợ. Thẳng đến lúc Cố Tích Triều được đưa lên xe cứu thương, Thích Thiếu Thương mới dừng tiếng khóc, sau đó lại không nói được lời nào, cho tới tận bây giờ.

Bọn họ hiện tại chỉ hi vọng có thể  làm cho Thích Thiếu Thương nói chuyện, cho dù là đánh mắng bọn họ cũng tốt, tiếp tục khóc rống cũng được, tóm lại đều sẽ tốt hơn bây giờ, si si ngốc ngốc ngồi đó, vô luận họ nói gì cũng không có phản ứng.

Kỳ thật, Thích Thiếu Thương hiện tại thực thanh tỉnh, chỉ là trong đầu hắn cứ lặp đi lặp lại cảnh Cố Tích Triều ngã xuống, căn bản không có biện pháp cùng bọn họ nói chuyện.

“Vậy em sẽ khiến cho anh vĩnh viễn cũng không sống tốt được, đây là trả thù của em với anh. Cho nên, hận em đi.”

“Vậy em sẽ khiến cho anh vĩnh viễn cũng không sống tốt được, đây là trả thù của em với anh. Cho nên, hận em đi.”

“Vậy em sẽ khiến cho anh vĩnh viễn cũng không sống tốt được, đây là trả thù của em với anh. Cho nên, hận em đi.”

Hận em đi…

Tích Triều…

Đèn trên phòng cấp cứu vừa tắt, Thích Thiếu Thương ngẩng đầu, lộ ra ánh mắt che kín tơ máu.

***

Trong phòng bệnh thuần một màu trắng bệch an tĩnh, chỉ có âm thanh tích tích của dụng cụ, Cố Tích Triều nằm trên giường, im lặng giống như đã chết.

May mắn chỉ là giống như.

Cửa mở ra, là Phó Vãn Tình. Sau khi Cố Tích Triều bị trúng đạn thì cô là người đầu tiên tỉnh táo lại kêu xe cấp cứu, so với kẻ nhu nhược chỉ biết ôm người khóc như hắn thì cô mạnh mẽ hơn nhiều. Là một cô gái tốt, nhưng thực xin lỗi, hắn sẽ không giao cậu ấy cho cô.

“Bác sĩ nói Tích Triều đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, đúng không?” Vãn Tình không lại gần, chỉ đứng ở cửa nhìn vào.

Thích Thiếu Thương gật đầu: “Viên đạn đã được lấy ra, nhưng mà… cần một thời gian mới tỉnh lại, cô đến xem cậu ấy đi.”

“Không.” Vãn Tình lắc đầu, “Tôi không phải đến thăm anh ấy, nhìn thấy Tích Triều tôi sẽ không bỏ đi được.”

Thích Thiếu Thương kinh ngạc: “Cô muốn rời đi?”

“Tôi muốn đi Mỹ, một mình tôi.” Vãn Tình cười, đôi mắt lại phiếm hồng, “Tôi không cần anh ấy, tôi không muốn một Cố Tích Triều đã bị tàn phá như vậy, gánh nặng này đành để lại cho anh, chăm sóc anh ấy cho tốt, Tích Triều… Anh ấy không biết chăm sóc bản thân, một khi làm việc liền quên ăn quên ngủ, anh nhớ chú ý.”

Thích Thiếu Thương đứng lên, trịnh trọng nói: “Tôi sẽ nhớ, còn điều gì cần chú ý nữa không?”

“Dạ dày Tích Triều không tốt, còn uống rất nhiều cà phê; có đôi khi anh ấy hút thuốc rất nhiều, nhất là lúc có chuyện buồn phiền. Còn có, lần này Tích Triều bị thương ở đầu, tuy rằng phẫu thuật thành công nhưng có lẽ sẽ để lại di chứng như đau đầu, anh cần chiếu cố anh ấy nhiều hơn.” Nói liên miên cằn nhằn xong, lại ngượng ngùng cúi đầu cười cười, “Tôi có phải rất dài dòng hay không.”

Thích Thiếu Thương nhìn cô thật kỹ, cô gái này cũng yêu Tích Triều giống như hắn, chân thành nói: “Không, tôi phải cảm tạ cô đã cho tôi biết những điều này, cảm ơn cô đã thành toàn cho chúng tôi.”

“Không phải vì anh, tôi chỉ là hi vọng Tích Triều có thể hạnh phúc.” Tích Triều, thực xin lỗi, rốt cuộc em vẫn phải buông tay anh, bởi vì em không nỡ nhìn anh đau khổ, em xin lỗi.

“Hẹn gặp lại.” Cuối cùng nhìn thoáng qua người nằm trên giường, xoay người rời đi.

Thích Thiếu Thương nhìn theo bóng lưng cô đi xa dần, sau đó ngồi xuống, lôi kéo tay cậu nắm lấy, cố chấp bá đạo nói: “Em xem, ngay cả Vãn Tình cũng chúc phúc cho chúng ta, chúng ta chính là trời sinh một đôi, cho nên không cho phép em rời xa anh.”

Bàn tay khẽ vuốt ve gò má tái nhợt, đầu ngón tay lướt qua cặp mắt nhắm chặt, cảm nhận từng nhịp đập truyền đến.

Bác sĩ nói, sau khi phẫu thuật cơ thể cậu rất hư nhược, cần qua một lát mới tỉnh.

Thích Thiếu Thương không nóng nảy, hắn ngồi bên giường, cẩm thận chu đáo ngắm nhìn dung nhan tuấn tú gầy yếu, xem thế nào cũng không chán, hắn một chút cũng không vội, thật sự không vội.

Hắn thích nhất là ánh mắt của Tích Triều, đôi con ngươi xinh đẹp, sóng mắt lưu chuyển như câu hồn đoạt phách, quang mang sáng chói động lòng người, ngay cả ngàn vạn tinh tú trên trời nhìn thấy cũng phải ảm đạm thất sắc, khi bộc lộ tài năng thì sắc bén như dao, khi ôn nhu thì lại như một dòng xuân thủy triền miên không dứt.

Đem mặt vùi vào cánh tay cậu, trong lòng mặc niệm: còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt rồi.

Thời điểm chạng vạng, Cố Tích Triều tỉnh. Chậm rãi mở to mắt, trong suốt sáng ngời.

Cậu nhìn quét một vòng xung quanh, nhẹ giọng gọi: “Thích Thiếu Thương—-”

Thích Thiếu Thương vội bắt lấy tay cậu: “Anh ở đây, để anh gọi bác sĩ đến kiểm tra cho em đã.”

“Em… Vì sao em không nhìn thấy gì?”

“Bác sĩ nói đây chỉ là di chứng tạm thời, mấy ngày nữa sẽ lại bình thường.”

“Chỉ là tạm thời.”

“Đúng vậy, nên em không cần lo lắng.” Thích Thiếu Thương cảm thấy giọng nói khàn khàn, lúc này bác sĩ tiến vào, hắn đứng dậy nhường chỗ, “Bác sĩ hiện tại muốn kiểm tra cho em, chỉ cần phối hợp là được.”

Bác sĩ cẩn thận xem qua, gật gật đầu: “Phẫu thuật rất thành công, khôi phục cũng rất tốt, nằm viện nghỉ ngơi điều dưỡng chừng nửa tháng là có thể xuất viện rồi.”

“Bác sĩ, tôi muốn hỏi đôi mắt tôi là mù tạm thời hay vĩnh viễn.”

Bác sĩ quay qua nhìn Thích Thiếu Thương, hắn lắc đầu lại khoát tay, mọi người đều hiểu ý rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người, nhất thời lâm vào trầm mặc.

“Thích Thiếu Thương, em muốn biết tình trạng thân thể của mình.”

Thích Thiếu Thương chầm chậm ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: “Viên đạn tuy được lấy ra, nhưng thần kinh thị giác của em bị thương tổn, cho nên em không nhìn thấy được.” Hắn cố áp chế thanh âm đang run rẩy, “Nhưng không phải là không có cơ hội chữa trị.”

“Cho nên, hiện tại là em bị mù?” Thanh âm của cậu vẫn bình tĩnh.

“… Tuy rằng trước mắt trong nước vẫn chưa tìm ra cách chữa, phải ra nước ngoài tìm chuyên gia khoa mắt mới có thể khôi phục.” Nắm chặt tay cậu, vội vàng nói, “Tích Triều, quan trọng là… Em còn sống! Chỉ cần còn sống là còn có thể hồi phục thị lực.”

“Anh có bị thương không?” Thích Thiếu Thương lắc đầu, nhớ tới cậu không nhìn thấy, vội bổ sung: “Không có, anh không sao.”

“Vậy là tốt rồi, để cho em chạm vào anh, Thiếu Thương.” Nâng tay lên khẽ vuốt khuôn mặt nam nhân, thoải mái mỉm cười, “Dùng đôi mắt của em đổi lấy một mạng của anh, thấy thế nào cũng là buôn bán có lãi.”

Thích Thiếu Thương từng nhìn thấy cậu cười lạnh, cười châm biếm, nhưng chưa từng thấy nụ cười ôn nhu như bây giờ, ôn nhu đến đau lòng. Nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu cậu, ngập ngừng nói: “Đều là lỗi của anh, nếu không phải tại anh, em sẽ không bị… Anh nhất định sẽ chữa khỏi đôi mắt cho em, nếu chữa không được, anh sẽ làm ánh mắt của em, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, cả đời.”

“Thích Thiếu Thương, anh không cần áy náy, đây đều là em tự nguyện, không liên quan đến anh.” Cảm nhận được áy náy cùng thương tiếc của hắn, thanh âm Cố Tích Triếu lại lạnh xuống, ánh mắt đen như ngọc lưu ly không có tiêu cự nhìn thẳng hắn, “Tuy rằng em bị mù, nhưng em cũng không cần anh đồng tình hay thương cảm.”

“Đồng tình? Thương tiếc?” Âm điệu Thích Thiếu Thương không khống chế nổi nâng cao hơn, “Anh phải mở to mắt nhìn người yêu vì cứu mình mà suýt chết lại không làm gì được! Hiện tại em đã không sao, nhưng ánh mắt lại không nhìn thấy, anh vẫn cứ bất lực như vậy. Tích Triều, anh không nên áy náy sao, hay anh phải giống như em nói nên hận em, hận em coi trọng mạng sống của anh hơn cả bản thân mình!”

Cố Tích Triều không đoán được hắn lại kích động như vậy, nhíu mày cười lạnh: “Đây là thái độ của anh đối với người bệnh.”

Thích Thiếu Thương một ngụm khí tắc nghẽn, chậm chạp nói: “Anh chỉ là căng thẳng thôi mà…”

“Vãn Tình đâu? Cô ấy biết em không nhìn thấy sao?”

Thích Thiếu Thương giúp cậu ngồi dựa vào gối đầu, “Không, là anh nói cho cô ấy biết.” Dừng một chút mới nói tiếp: “Vãn Tình đi Mỹ rồi, cô ấy nói muốn thành toàn cho chúng ta.”

Cố Tích Triều nghe vậy trầm mặc một lát, thở dài: “Cô ấy cuối cùng vẫn buông tay ra. Là em có lỗi với Vãn Tình, chỉ hi vọng Vãn Tình ở Mỹ có thể tìm được hạnh phúc của mình.”

Thích Thiếu Thương quệt quệt miệng, ôm lấy người trên giường: “Dù cho cô ấy không buông tay, anh cũng sẽ không đem em giao cho người khác. Người em yêu là anh, sao có thể rời khỏi anh được!”

Người trong lòng nghe vậy chỉ hừ lạnh: “Ai yêu anh, không biết xấu hổ.”

Thích Thiếu Thương gật gật đầu: “Đúng vậy, là anh yêu em, anh yêu em muốn chết, anh vì em mà thần hồn điên đảo, mỹ nhân, cho đại gia hôn nhẹ cái nào.”

Cố Tích Triều không nhẹ không nặng vỗ mặt hắn một cái: “Hoàng Kim Lân đâu?”

“Hắn…” Thích Thiếu Thương nghiến răng nghiến lợi, “Hắn tự sát. Hắn nghĩ em đã chết, lúc đó em bị đạn bắn trúng, chảy rất nhiều máu…” Nhớ tới cảnh đó vẫn khiến Thích Thiếu Thương sợ hãi, lời nói cũng trở nên gian nan, “Vẫn biết hắn đối với em rất chấp nhất, không nghĩ tới tình cảm của hắn lại sâu như vậy.”

“Tự sát?” Nghe được tin tức này, trong lòng Cố Tích Triều có chút phức tạp, cậu không thương Hoàng Kim Lân, nhưng nghe đến hắn lại có thể vì cậu mà tự sát, tuy không biết là thật hay giả, nhưng vẫn hơi đau buồn.

“Nếu như hắn không chết, anh cũng không bỏ qua cho hắn.” Thanh âm Thích Thiếu Thương trầm xuống, “Nếu không phải tại hắn, em cũng sẽ không bị như vậy…”

Cố Tích Triều hờ hững cười, cậu không muốn như vậy, chính là cậu không tự quyết định được, chết tiệt cái gì mà vô phương cứu chữa.

Những ngày sau đó, Thích Thiếu Thương ngoại trừ ở bệnh viện chăm sóc Cố Tích Triều thì thời gian còn lại là điều động người tìm kiếm phương pháp chữa khỏi ánh mắt cho cậu. Nửa tháng qua đi, tất cả các chuyên gia trong nước đều đã xem qua, ai cũng lắc đầu.

Thích Thiếu Thương cũng không thất vọng, một bên tiếp tục liên hệ với bác sĩ nổi tiếng thế giới, một bên đem Tích Triều đón về nhà. Căn nhà vốn mang phong cách hiện đại khắp nơi là đồ kim loại đã bị hắn sửa chữa loạn thất bát tao.Toàn bộ đồ dùng trong nhà đều được đổi thành đồ gỗ, trên mặt đất trải thảm thật dày, lúc giẫm lên không gây ra chút tiếng động nào.

Lôi kéo tay cậu dẫn đi xem bài trí trong nhà cho quen thuộc, lúc dừng lại ở cửa Cố Tích Triều bỗng hỏi: “Vẫn sắp xếp giống như lần trước em tới sao?”

“Ừm, phương hướng gần như vậy.”

“Nếu thế thì em vẫn nhớ rõ.” Cố Tích triều buông tay hắn ra, đi lên phía trước vài bước, đứng trong phòng khách đưa tay chỉ: “Đó là toilet, đó là phòng ngủ, đó là phòng bếp, còn đây là thư phòng.” Nghiêng đầu nhìn hắn: “Em nói đúng chứ?”

“Đêm đó em không say rượu…” Nhìn tiểu hồ ly đang cười giảo hoạt, Thích Thiếu Thương giật mình, chợt nhớ tới, phẫn nộ nói: “Em cố ý đá anh xuống giường!”

Cố Tích Triều bĩu môi: “Ai bảo anh sờ loạn.”

Nhớ tới đêm đó, Thích Thiếu Thương vừa lúng túng lại cảm thấy ngọt ngào, giữ chặt tay cậu mềm nhẹ nói: “Sau này không cho phép em đứng chắn cho anh nữa, chúng ta sẽ vĩnh viễn đứng cùng một chỗ. Chờ ánh mắt của em khỏi rồi, chúng ta sẽ đi du lịch, đi Nhật Bản xem hoa anh đào, đi Sahara xem mặt trời lặn, đi Hi Lạp xem tượng thần tình yêu, chúng ta sẽ mãi hạnh phúc bên nhau.”

Cố Tích Triều có chút mê man: “Vĩnh viễn bên nhau?”

Thích Thiếu Thương cầm hai tay cậu đặt trước ngực: “Đúng vậy, em cùng anh, Cố Tích Triều cùng Thích Thiếu Thương, vĩnh viễn bên nhau.”

Vĩnh viễn bên nhau, chỉ có Cố Tích Triều cùng Thích Thiếu Thương.

Cố Tích Triều kiêu ngạo hất hàm lên, ánh mắt trầm tĩnh lần thứ hai lóe ra quang mang sắc bén: “Anh có thực là yêu em, yêu đến mức không bao giờ rời khỏi em?”

Thích Thiếu Thương thành thành thật thật nói: “Đúng vậy, anh yêu em, không có Cố Tích Triều, anh không còn là Thích Thiếu Thương.”

Cố Tích Triều sờ soạng tìm được đôi môi của hắn, nhẹ ấn xuống một cái hôn: “Khế ước đã định, không thể thay đổi.” Mỹ nhân rốt cuộc nở nụ cười nhiếp hồn đoạt phách, sóng mắt lưu chuyển câu nhân không nói nên lời.

Thích Thiếu Thương phun ra một hơi thở dài: “Như em mong muốn.” Cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại tái nhợt, đây là minh chứng suốt đời suốt kiếp của anh và em, nụ hôn khế ước của chúng ta.

Ba tháng kế tiếp, Thích Thiếu Thương gần như mời toàn bộ chuyên gia khoa mắt trên thế giới tới, nhưng tất cả đều chỉ lắc đầu: thần kinh thị giác hoàn toàn bị phá hủy, không thể chữa trị.

Buông xuống điện thoại của một bác sĩ, đáp án vẫn là như vậy, Thích Thiếu Thương đột nhiên oán hận nắm tay đấm mạnh vào tường: “Anh thật vô dụng!”

Cố Tích Triều đến bên cạnh hắn ngồi xuống: “Kỳ tích được gọi là kỳ tích bởi vì nó rất ít khi xảy ra.” Dừng một chút, “Nhưng dù bị mù thì em vẫn là Cố Tích Triều.”

Bình tĩnh mà yên lặng, kiêu ngạo mà ung dung, Thích Thiếu Thương thật sự vô cùng yêu con người quật cường trước mặt này: “Tích Triều, em chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng chán nản sao?”

Cố Tích Triều nhớ tới chiếc giường lớn hoa lệ cùng cảnh tượng nôn mửa lúc đó, lắc đầu: “Không có.”

“Anh cũng sẽ không bao giờ hết hi vọng, tuyệt đối không.” Thích Thiếu Thương cầm tay cậu đến bên miệng hôn lên, trịnh trọng nói.

 

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s