Nghịch Thủy Online (TC) Chương 19

 

Chương 19: Nhất sinh sở ái

Lại một lần nữa quay lại nơi mà bản thân vừa cố chạy trốn, Cố Tích Triều bị mang xuống hầm, một căn phòng không lớn, âm u ẩm ướt, không khí mang mùi hôi thối mục nát. Bên trong dựng một thập tự giá bằng gỗ lớn, bên cạnh là vô số hình cụ lớn nhỏ.

Cố Tích Triều nhìn quét một vòng, nhíu mày nói: “Đãi ngộ lần này có vẻ kém nhỉ, thâm tình mà anh nói với tôi đi đâu mất rồi? Diễn kịch cũng phải diễn cho hết chứ?”

Bảo tiêu đem hai tay Cố Tích Triều buộc vào thập tự giá, trông cậu tựa như một thiên sứ xinh đẹp đang chờ hiến dâng. Hoàng Kim Lân vuốt hai gò má quấn tú của cậu, ôn nhu nói: “Tích Triều, cậu không cần thử chọc giận tôi, tôi không muốn thương tổn cậu. Nhưng những người khác thì tôi không đảm bảo điều đó. Tôi chỉ có một người em họ là Vãn Tình, tôi cũng không muốn làm hại nó.”

“Chẳng thể trách Phó Tông Thư không chịu đem công ty giao cho anh, đến đến đi đi cũng chỉ biết một chiêu uy hiếp, lại còn muốn bắt em gái anh ra uy hiếp tôi, sau đó lấy tôi ra uy hiếp Thích Thiếu Thương? Thay đổi chút thủ đoạn nào mới được không.”

Hoàng Kim Lân vuốt lại cổ áo, nhẹ nói: “Tôi đương nhiên là không có nhiều mánh khóe được như cậu, nhưng mặc kệ là nhiều hay ít thủ đoạn, miễn sao dùng tốt là được rồi. Cậu chính là nghĩ quá nhiều, thông minh bị thông minh hại, cho nên bây giờ cậu mới rơi vào trong tay tôi.”

Rút ra một điếu thuốc châm lửa, làn khói lượn lờ mờ ảo lan ra xung quanh, che đi biểu cảm trên mặt hắn: “Tích Triều, cùng đi với tôi đi, không có Thích Thiếu Thương, không có Phó Vãn Tình.” Hoàng Kim Lân cầm tay phải của cậu, trên mặt có vài phần hoang mang: “Vì sao cậu không chấp nhận tôi? Tôi có thể vì cậu làm mọi chuyện, chỉ cần cậu đồng ý ở bên tôi.”

Cố Tích Triều nhếch miệng cười vẻ ngẫm nghĩ: “Có thể làm mọi chuyện vì tôi? Như vậy trước tiên thay tôi giết tên bảo tiêu ở cửa thang lầu kia đi, tôi đã nói nếu như bị bắt lại thì sẽ không tha cho hắn.”

Cậu chính là như vậy, xinh đẹp như vậy, vô tội như vậy, cho dù tay chân bị trói, mất đi tự do, vẫn cứ ung dung trấn định như nắm giữ mọi thứ trong tay, không chút kiêng nể lợi dụng lòng tin của người khác, nhưng chết tiệt chính là hắn lại cứ yêu thích một người như vậy, Hoàng Kim Lân phẫn nộ lại không thể làm gì, chỉ có thể hung tợn nói: “Cậu quả là con độc xà không có trái tim!”

“Không có được tâm của cậu cũng không sao, tôi sẽ đem cậu làm tiêu bản, vĩnh viễn buộc chặt ở bên người, thấy thế nào?” Hoàng Kim Lân âm trầm đe dọa, hắn muốn nhìn thấy vẻ sợ hãi của người nay, muốn nhìn cậu cầu xin tha thứ, hắn muốn người nam nhân xinh đẹp này khuất phục.

“Anh dám? Tôi biết anh sẽ không để tôi chết.” Nhìn cặp mắt đen láy kia dần trở nên u ám, Hoàng Kim Lân chỉ cảm thấy lạnh đến tận xương tủy, “Chỉ cần tôi một ngày không chết, thì chắc chắn anh sẽ phải chết.”

Hai người nhìn thẳng nhau, không khí trong căn phòng nhỏ đột nhiên loãng đi, căng thẳng khẩn trương như sắp đứt đoạn.

Yêu không được, hận không đành, giết không được, thả không đành.

Một cái kết cục như vậy, đến tột cùng là ai bị vây khốn.

Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên cắt đứt cục diện bế tắc, Hoàng Kim Lân tiếp nhận nghe: “Thế nào… Ân, làm tốt lắm.” Cúp điện thoại, Hoàng Kim Lân rốt cục cười đắc ý thư thái: “Ngay vừa rồi nhà cậu đột nhiên bị nổ gas, khám nghiệm hiện trường phát hiện được một xác chết, chủ nhà Cố Tích Triều không rõ tung tích, mà tổng tài Thiên Dương – Thích Thiếu Thương, vĩnh viễn mất tích, công ty của hắn bị Hoàng thị mua vào, kết cục viên mãn biết bao, phải không?”

Sắc mặt Cố Tích Triều nháy mắt trắng bệch, sau đó giễu cợt: “Anh cho là anh giết được Thích Thiếu Thương? Lấy tâm kế của anh ta, ngay cả tôi muốn đối phó còn phải sắp xếp chu đáo chặt chẽ, một trận nổ mạnh sao có thể chết được.”

“Nghe khẩu khí của cậu, tựa hồ cậu cũng hi vọng hắn chết.”

“Vì cái gì lại không hi vọng, là anh ta có lỗi với tôi.” Một đôi mắt ưng sắc bén bắn ra quang mang lạnh lùng, “Thua thiệt trước kia, tôi muốn tự tay lấy lại cả vốn lẫn lời. Chúng ta hợp tác, thế nào?”

Hoàng Kim Lân lắc đầu cười: “Tích Triều, nếu vừa rồi cậu không trốn đi thì có lẽ tôi sẽ tin tưởng những lời này. Nhưng hiện tại, tôi càng muốn chính tay kết liễu Thích Thiếu Thương, tôi sẽ cho cậu tận mắt nhìn rõ một màn này.”

Hoàng Kim Lân rời đi, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra một chút bi thương, nhẹ giọng nói: “Sinh đương phục lai quy, tử đương trường tương tư”

***

Nguyệt hắc phong cao. Trong rừng cây, mười người mặc áo đen đứng thẳng hàng, Thích Thiếu Thương một thân áo da đứng đầu, ánh mắt đen âm trầm trong đêm tối nhìn chằm chằm vào tòa nhà trước mặt, trên người tỏa ra hàn ý lạnh lẽo.

“Ngô Đại Vân và Nhị Hồ Ly phụ trách bên ngoài cùng lầu một, Tiểu Thất và Tiểu Thảo xử lý lầu hai, Thạch Lưu với Tiểu Ngư khống chế camera cùng nguồn điện, Cẩm Sắt ở đây dọn dẹp cá lọt lưới, tôi đi tìm người, phân công nhau hành động.”

“Nếu chúng tôi tìm được người trước thì sao?” Tiểu Ngư hỏi.

“Lập tức báo cho tôi biết, bảo vệ người chờ tôi tới. Nhớ kỹ an toàn của cậu ta là hàng đầu.” Thích Thiếu Thương phất tay, mười người lập tức phân thành bốn đường nhanh chóng lao đi.

Thích Thiếu Thương từ mặt sau lẻn vào trong nhà, mở ra thiết bị truy tìm, trên màn hình hiện rõ mục tiêu, người đang ở lầu hai. Lão Thất cùng Tiểu Thảo đã dọn sạch chướng ngại, một đường đi tới hoàn toàn không bị ngăn trở, cuối cùng dừng chân trước một cánh cửa. Ngưng tai lắng nghe, có thể nghe được tiếng thở gấp thống khổ cùng tiếng rên rỉ đứt quãng.

Tay nắm cửa khẽ run lên, sau đó nhẹ nhàng mở ra, vô thanh vô tức đi vào phòng.

Trong phòng tối đen, men theo ánh trăng bên cửa sổ rơi trên đầu giường, thấy không rõ mặt hai người, chỉ có tư thế giao hợp kia là nhìn thấy rõ ràng. Người phía dưới bị bắt quỳ sấp trên giường, cúi đầu khuất nhục thừa nhận xâm phạm của nam nhân từ phía sau. Tên hỗn đản kia còn vừa động thân vừa thở hào hển ngâm giọng: “Tích Triều… Tích Triều… Cậu thật sự quá tuyệt vời, Tích Triều… Tích Triều…”

Một ngọn lửa giận xông thẳng lên đầu, Thích Thiếu Thương bước đến bên giường, một tay túm lấy tên nam nhân đang luật động, rút ra khẩu súng gắn giảm thanh lập tức bóp cò, phốc phốc hai tiếng trầm đục, người này đã vĩnh viễn không thể mở miệng, không bao giờ có cơ hội há mồm làm nhục cái tên Cố Tích Triều được nữa.

Người trên giường lúc này xoay người lại, lộ ra một khuôn mặt xa lạ, đồng thời trên tay còn nắm một khẩu súng đen ngòm. Nhưng có người khác còn nhanh hơn hắn, viên đạn lập tức xuyên qua thân thể hắn, đồng thời Thích Thiếu Thương lộn người lăn một vòng, tránh thoát một loạt đạn bắn ra.

Ngọn đèn được bật sáng, Hoàng Kim Lân mang theo hơn mười tên thủ hạ đứng ở cửa cười lạnh: “Ta đoán ngươi sẽ đến cứu Cố Tích Triều.”

Thích Thiếu Thương vỗ vỗ quần áo đứng thẳng dậy nhìn xuống quần áo rơi rụng trên mặt đất, quả nhiên có cái đai lưng gắn thiết bị định vị: “Xem ra ngươi đã phát hiện ta đặt máy theo dõi trên người cậu ấy, muốn lấy thứ này làm mồi câu ta? Xin lỗi vì đã không mắc mưu, khiến ngươi thất vọng rồi.”

“Sao ngươi lại hiểu rõ như vậy?” Hoàng Kim Lân không quá ngạc nhiên, hắn cũng không khinh địch.

“Bởi vì ta hiểu rõ cậu ta hơn bất cứ ai.” Thích Thiếu Thương kiêu ngạo cười, người nam nhân này dụng tâm thế nào, hắn đã sớm nhìn ra, hắn biết rõ nên làm thế nào đả kích địch nhân, muốn cướp người của Thích Thiếu Thương hắn? Thật sự là chán sống. “Ở ngoài cửa ta đã biết không phải Tích Triều, nhưng nếu ta không vào, làm sao ngươi có thể ra mặt đây.”

“Ta vẫn luôn chờ ngươi.” Hoàng Kim Lân nhíu mày nói, “Mang người ra.”

Bị kẹp giữa bốn tên bảo tiêu, Cố Tích Triều mặt không chút thay đổi đi tới, hơn mười ánh mắt đều gắt gao nhìn chăm chú vào nhưng cậu vẫn thản nhiên bước đến cạnh Hoàng Kim Lân.

Thích Thiếu Thương không chớp mắt nhìn cậu, một ngày một đêm không thấy, cậu có vẻ hơi tiều tụy, nhưng lại càng xinh đẹp.

“Tích Triều, tôi tới cứu cậu.” Thích Thiếu Thương ôn nhu mỉm cười, kỵ sĩ đến cứu ác long bị vây khốn, nhanh như vậy liền ứng nghiệm.

Quả nhiên hắn đã đến đây.

“Tôi không cần anh cứu, anh đi đi.” Cố Tích Triều quay đầu đi chỗ khác.

“Tôi thiếu cậu một lời giải thích, Tích Triều.” Thích Thiếu Thương ung dung trấn định, bộ dạng chân thành, giống như chỉ cần nói ba xạo vài lời là có thể bù lại toàn bộ những chuyện đã qua, “Tôi nghĩ cậu đã biết rõ lai lịch của cái đĩa kia, tên phản đồ năm đó chính là do tôi mua chuộc, tôi muốn hắn lấy đi tin tức tư liệu của Phó thị, sau đó mới diệt trừ Phó thị. Không nghĩ tới lại rơi vào trong tay cậu, đây là mục đích ban đầu tôi tiếp cận cậu. Nhưng mà hiện tại, Tích Triều, hiện tại trong lòng tôi, không có thứ gì so với cậu quan trọng hơn. Những lời tôi nói trong điện thoại chỉ là đánh lừa Hoàng Kim Lân mà thôi.”

Vài chục nòng súng đều nhắm thẳng vào hắn, Hoàng Kim Lân đứng bên như hổ rình mồi, thế nhưng hắn lại không hề để ý, giống như thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ, chân tình hướng tình nhân của hắn nói hết nỗi lòng.

Cố Tích Triều nghe vậy cũng chỉ thờ ơ nói: “Thích Thiếu Thương, anh không cần giải thích, tôi cũng không tin anh, hai chúng ta chỉ là lợi dụng lẫn nhau, cho nên anh không nợ tôi gì hết.” Lời nói vân đạm phong khinh không chút gợn sóng, Thích Thiếu Thương lại giống như chịu ủy khuất cực lớn.

“Lợi dụng lẫn nhau? Nếu chỉ như vậy thì hiện tại cậu hẳn phải nên cùng Hoàng Kim Lân uống rượu chúc mừng vì đã thâu tóm được cả Phó thị và Thiên Dương mới đúng, vì cái gì lại thê thảm đến vậy chờ tôi tới cứu?” Thích Thiếu Thương càng nói càng tức giận, giống như người thực thê thảm là hắn vậy, “Cậu rõ ràng đã buông tay việc thu mua Thiên Dương, vì sao không nói với tôi? Cậu biết rõ bản thân gặp nguy hiểm, vì sao còn đi tìm Hoàng Kim Lân?”

Đổi trắng thay đen đại loại chính là trường hợp này đi, Cố Tích Triều không trả lời, chỉ nhíu mày nhìn hắn: Thích Thiếu Thương, tôi luôn bức anh như vậy, anh thật sự không biết là vì sao?

Thích Thiếu Thương chăm chú ngắm nhìn cặp mắt sắc bén kia: Tích Triều, tôi biết, trên đời này không ai hiểu rõ cậu bằng tôi. Cậu kiêu ngạo, tùy hứng, chỉ muốn được cùng tôi kề vai sát cánh, càng không muốn nhận bảo hộ của tôi; cậu nhẫn tâm, thâm tình, tuy bị lừa gạt bị thương tổn, cũng vẫn nghĩ đến tôi, lo cho tôi, có phải hay không.

Hai người ăn ý không nói gì chọc giận đến Hoàng Kim Lân. Hắn mới là người khống chế mọi chuyện, không ai có thể bỏ qua hắn!

Họng súng kề sát vào trán Cố Tích Triều: “Thích Thiếu Thương, ta chỉ cần đĩa từ, giao đĩa ra đây, ta sẽ thả Cố Tích Triều.”

“Ngươi có tư cách gì đàm phán với ta?” Thích Thiếu Thương nhàn nhã ngồi xuống sofa, “Ngoài những tên trong phòng này ra, ta đã xử lý hết tất cả những tên còn lại trong nhà, dù cho ngươi lấy được đĩa, ngươi cũng trốn không thoát. Buông cậu ta ra, ta còn có thể cho ngươi một con đường sống.”

Hoàng Kim Lân lắc lắc súng trong tay: “Viên đạn của ta tuyệt đối nhanh hơn so với người của ngươi, có muốn thử một chút hay không? Ta chết, Cố Tích Triều tuyệt đối chết nhanh hơn ta.” Tiến lại gần hôn xuống bên má Cố Tích Triều, mỉm cười: “Không chiếm được lòng cậu, đồng quy vu tận cũng không tồi.”

Cố Tích Triều cười lạnh: “Ai muốn cùng anh đồng quy vu tận!” Vừa dứt lời, ngọn đèn vốn đang sáng ngời đột nhiên tắt phụt, cả phòng một mảnh hắc ám.

Trong không gian tranh tối tranh sáng, mọi chuyện phát sinh rất nhanh. Cố Tích Triều thừa dịp đêm tối trong nháy mắt đụng mạnh vào Hoàng Kim Lân, thoát khỏi kiềm chế của hắn, lách người về bên Thích Thiếu Thương. Thời điểm căn phòng sáng trở lại, trong phòng nhiều hơn một đám người mặc đồ đen bao vây lấy đám người Hoàng Kim Lân, Thích Thiếu Thương từ xa dùng súng chỉ vào hắn: “Bây giờ ngươi còn lợi thế gì để đàm phán?”

Hoàng Kim Lân cắn răng: “Thích Thiếu Thương, ngươi giỏi…”

Thích Thiếu Thương cười thân thiết lại thiện lương, lộ ra hai má lúm đồng tiền một nông một sâu: “Tiểu Thất, Tiểu Ngư, Cẩm Sắt, các cậu không phải luôn có hứng thú với Hoàng tổng sao, chờ hắn bị bắt vào ngục rồi sẽ không còn cơ hội tốt nữa đâu.”

Ba nam nhân trẻ tuổi đến gần Hoàng Kim Lân, vặn vặn cổ tay cười hắc hắc: “Hoàng tổng, vậy chúng ta sẽ không khách khí nữa.”

Liếc mắt coi thường Hoàng Kim Lân ở bên kia vừa kêu đau vừa chửi bậy, Thích Thiếu Thương giúp Cố Tích Triều cởi bỏ dây trói trên cổ tay, kéo cậu lại kiểm tra: “Tích Triều, cậu không sao chứ, có bị thương ở đâu không?”

Cố Tích Triều lắc đầu, đẩy ra bàn tay đang vươn tới: “Vãn Tình cũng bị bắt, anh tìm được cô ấy không?”

Cự tuyệt rõ ràng như vậy khiến Thích Thương nhíu mày, nhưng hắn vẫn nói: “Tôi đã bảo những người khác đi tìm rồi, yên tâm đi.”

Cố Tích Triều gật đầu với hắn, khách khí mà xa cách: “Cám ơn anh đã tới cứu tôi.”

“Tích Triều…” Vừa định cầm lấy tay cậu, lại bị một thanh âm cắt đứt: “Tích Triều!” Thân ảnh mang theo một làn gió thơm nhào vào trong lòng Cố Tích Triều, là Phó Vãn Tình.

Thích Thiếu Thương oán hận nhìn cậu lôi kéo cô gái kia ôn nhu an ủi, nhịn không được quay đầu trừng mắt người vừa mang cô tới, Ngô đại vô tội rụt rụt bả vai.

“Tích Triều, tôi có chuyện cần nói với cậu.” Thích Thiếu Thương tận lực coi thường cô gái đang dựa vào cậu, vững vàng nói.

Cố Tích Triều lắc đầu: “Có lời gì nói luôn ở đây, nói xong chúng tôi còn có chuyện phải đi.”

“Đi? Đi đâu?”

“Tôi muốn cùng Vãn Tình đến Mỹ.”

Thích Thiếu Thương hoài nghi mình đã nghe lầm: “Cậu nói cái gì?”

Cố Tích Triều nắm chặt tay Phó Vãn Tình: “Tôi nói, chúng tôi sẽ đi Mỹ.”

“Tích Triều, cậu vẫn còn giận tôi sao?” Thích Thiếu Thương hạ giọng dịu dàng nói, ngữ điệu như mê hoặc lòng người, “Tích Triều, theo tôi đi, chúng ta sẽ hạnh phúc bên nhau.”

Trên mặt Cố Tích Triều rốt cục lộ ra một tia bi thương khổ sở: “Thích Thiếu Thương, tín nhiệm giữa chúng ta đã bị phá tan rồi, nhiều tâm cơ tính kế như vậy, sao có thể hạnh phúc. Hơn nữa, dù không có tôi, anh còn có vị hôn thể, có sự nghiệp của anh. Vãn Tình nếu mất đi tôi thì sẽ không còn gì cả, tôi không thể bỏ cô ấy lại một mình.”

Thích Thiếu Thương nghe vậy chỉ cảm thấy hoang đường hết mức, cái gì không có cái này thì còn có cái khác, cái gì không thể bỏ cô ấy lại một mình, đều là lấy cớ! Hắn dùng lực giữ chặt cánh tay Cố Tích Triều, kéo cậu ra khỏi Phó Vãn Tình đến bên người: “Cậu lừa đi lòng của tôi rồi còn muốn đi đâu! Cậu có thể hận tôi, nhưng không được phép rời khỏi tôi. Mỹ hay Anh đều được, tôi sẽ đi cùng cậu đến bất cứ đâu.” Dùng sức nắm lấy tay cậu, giống như sợ nếu không chú ý thì người này sẽ biến mất: “Tích Triều, Tích Triều, anh không thể không có em.”

Cố Tích Triều không nói gì nhắm mắt lại, thời điểm mở mắt ra, bỗng nhiên đồng tử co rút.

Nếu không phải có một đêm hoang đường cùng Thích Thiếu Thương, nếu không phải một ngày một đêm rồi cậu chưa có giọt nước vào miệng, nếu hiện tại cậu còn một chút khí lực, cậu nhất định sẽ đẩy ngã Thích Thiếu Thương ra, nếu mọi chuyện đều chưa từng phát sinh…

Nhưng tất cả đều không phải, cho nên cậu chỉ có thể đứng chắn trước mặt hắn, đồng thời lúc đó tiếng súng vang lên, viên đạn xuyên qua ống hãm thanh, xé rách không khí, xé rách hi vọng.

Ác long cũng muốn cùng kỵ sĩ sống cuộc sống hạnh phúc, nhưng ác long vẫn không thể trốn thoát được vân mệnh bị săn đuổi của mình, vô luận là trong cổ tích hay hiện thực.

Cố Tích Triều mỉm cười: “Thích Thiếu Thương, anh yêu em sao?”

Hai người cao xấp xỉ nhau, tầm mắt Thích Thiếu Thương bị ngăn trở, không biết là đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn có cảm giác thật không hay, không, là thật khủng bố: “Anh yêu em, Tích Triều, anh yêu em.”

“Vậy em sẽ khiến cho anh vĩnh viễn cũng không sống tốt được, đây là trả thù của em với anh. Cho nên, hận em đi.” Một giây trước còn mỉm cười, một giây sau, thân thể cậu liền ngã về phía sau, lộ ra họng súng ngăm đen, cùng vẻ mặt kinh hoàng của Hoàng Kim Lân.

Thích Thiếu Thương hoảng sợ đỡ lấy thân mình trượt xuống của Cố Tích Triều, đầu của cậu lại vô lực buông xuống. Liều mạng gọi tên Cố Tích Triều, bàn tay lung tung sờ lên lưng cậu, không có vết máu, không có vết máu, vậy tại sao hắn lại nghe được thanh âm từng giọt máu nhỏ xuống mặt sàn.

Run rẩy đưa tay sờ lên sau đầu cậu, một mảnh ẩm ướt.

Sau khoảnh khắc im lặng, vang lên một tiếng gào khóc tê tâm liệt phế: “Tích Triều——”

 

By dandyshin

4 comments on “Nghịch Thủy Online (TC) Chương 19

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s