Nghịch Thủy Online (TC) Chương 18

 

Chương 18: Chỉ xích thiên nhai

(Gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời)

Khi Cố Tích Triều tỉnh lại liền phát hiện trên thân không một mảnh vải, cả người trần trụi nằm trên giường lớn, tứ chi bị buộc lại ở bốn góc. Nhìn sang bên cạnh, không ngoài ý muốn nhìn thấy Hoàng Kim Lân đang ngồi bên giường, trên tay nâng một ly rượu đỏ, hứng thú mười phần nhìn cậu.

“Tỉnh rồi? Cái gáy có đau không, tên ngu kia xuống tay quá nặng, tôi đã sai người chặt bỏ tay hắn để trừng phạt rồi. Tích Triều, cậu sẽ không giận tôi chứ?” Hoàng Kim Lân giọng nói ôn nhu, lời nói ra lại khiến người ta không rét mà run.

Cố Tích Triều mỉa mai nhếch miệng cười: “Anh thật đúng là chu đáo, nếu vậy thỉnh giúp tôi lấy cái gì đó phủ lên người được chứ, có hơi lạnh.”

Hoàng Kim Lân chậm rãi vuốt nhẹ lên đường cong duyên dáng của người kia, chậc chậc nói: “Thân thể sinh đẹp như vậy sao có thể che lại chứ. Xem ra tối qua thật đúng là rất kịch liệt, chẳng thể trách ngày hôm nay cậu lại không có tinh thần như vậy.” Tay lại dần ma sát lên khuôn mặt tuấn dật, “Cậu có biết khi tôi nghe được cậu ở dưới thân tên kia thở gấp rên rỉ cùng nức nở thì điều mà tôi nghĩ đến nhiều nhất là gì không, chính là băm Thích Thiếu Thương thành mảnh vụn, sau đó đem cậu áp dưới thân hung hăng làm, phải làm cho cậu khóc lóc cầu xin tha thứ mới thôi!”

Cố Tích Triều đối với khiêu khích của hắn vẫn lãnh đạm: “Tôi không có hứng thú với suy nghĩ của anh, anh đem tôi đến đây hẳn là vì cái đĩa đi? Tôi hiện tại nói cho anh biết, bản gốc không nằm trong tay tôi, tôi đã đưa nó cho một người mà tôi tin cậy, dù cho anh bắt được tôi thì cũng không có khả năng lấy được nó.” Ánh mắt thẳng tắp nhìn Hoàng Kim Lân: “Anh nhất định phải chết.”

Hoàng Kim Lân cười lắc đầu: “Tích Triều, cậu cho là như vậy tôi sẽ không có biện pháp gì sao? Trước khi tôi chết, chúng ta còn rất nhiều thời gian, từ từ chơi đùa.” Chợt nhớ tới một loại khả năng, ánh mắt hắn trầm xuống: “Trong khoảng thời gian này cậu không tiếp xúc với người khác, không phải là cậu đã giao nó cho Thích Thiếu Thương rồi chứ?”

Cố Tích Triều nhướng mày: “Đúng vậy, tôi đem bản đĩa gốc đưa cho anh ta, anh không thể thắng được.”

“Cậu cho rằng Thích Thiếu Thương sẽ đến cứu cậu sao? Nói thật, tôi cũng hi vọng hắn có thể tới. Nhưng tôi đoán xác suất không lớn.”

“Tích Triều, có một việc tôi nghĩ hẳn là cậu không biết.” Hoàng Kim Lân bỗng nở nụ cười, cười đến ác độc: “Cậu biết vì sao Phó Tông Thư lại muốn có được tập đoàn Thiên Dương đến vậy không?”

“Kỳ thật cái chết của cha Thích Thiếu Thương có quan hệ với Phó Tông Thư. Năm đó bọn họ hợp tác làm ăn, nếu không phải Phó Tông Thư thất tín bội nghĩa, Phó thị sẽ không có huy hoàng ngày hôm nay, Thiên Dương cũng không đến bờ phá sản, mà cha của hắn cũng sẽ không vì bệnh tim mà chết đi.” Hoàng Kim Lân chậm rãi nói ra toàn bộ bí mật đã được giấu kín kia, dùng một loại ngữ điệu như trêu chọc mà thuật lại.

“Cậu cho rằng hắn sẽ vì cứu cậu mà buông tha cho cơ hội ngàn năm một thuở này?” Hoàng Kim Lân ác ý trào phúng, “Hắn tiếp cận cậu, xem ra là vì cái đĩa kia mà thôi. Những lời mà hắn đã nói, chính là đang lừa cậu.”

Cố Tích Triều cười lạnh: “Tôi sẽ không tin anh.”

Hoàng Kim Lân thở dài: “Tích Triều, cậu vẫn luôn như vậy, chưa đến Hoàng Hà thì chưa từ bỏ ý định.”

Cầm lên điện thoại ấn một dãy số, điện thoại kết nối, thanh âm từ tính trầm thấp của Thích Thiếu Thương vang lên rõ ràng qua ống nghe: “Xin chào, tôi là Thích Thiếu Thương.”

“Thích Thiếu Thương, ta là Hoàng Kim Lân.”

“Nguyên lai là Hoàng tổng, còn chưa kịp chúc mừng ngươi kế thừa tập đoàn Phó thị.”

Hoàng Kim Lân cười nói: “Cái này đều phải cảm tạ tiểu tình nhân Cố Tích Triều của ngươi giúp ta bày mưu nghĩ kế.”

“Ta nghĩ ngươi có chút hiểu lầm, ta cùng Cố Tích Triều không có quan hệ gì, ta chỉ có một vị hôn thê là Tức Hồng Lệ.” Bên kia lễ phép trả lời.

“Vậy sao? Nếu đã như vậy, ta làm gì với hắn ngươi hẳn sẽ không nhúng tay chứ?”

“Tích Triều ở trong tay ngươi?” Thanh âm bên kia lạnh xuống.

“Chính xác mà nói cậu ta đang nằm trên giường của ta, quả thật là một bảo bối nha.” Hoàng Kim Lân cười hạ lưu, “Ta hiện tại thực không muốn xuống giường.”

Trầm mặc vài giây sau, Thích Thiếu Thương mới hỏi: “Ngươi muốn thế nào?”

“Thích Thiếu Thương, ta nghĩ ngươi biết rõ ta muốn cái gì, đem đĩa gốc trả lại cho ta, ta sẽ đem Cố Tích Triều trả lại cho ngươi.”

Bên kia truyền đến tiếng cười lạnh: “Ngươi cho là như vậy có thể uy hiếp ta sao? Chứng cứ phạm tội của ngươi nằm trên tay ta, chỉ cần ta giao cho cảnh sát, ngươi nhất định phải chết.”

“Đúng vậy, nhưng nếu thế thì tình nhân của ngươi tuyệt đối thảm hại hơn so với ta, ngươi nói sao nếu ta gọi mười nam nhân luân phiên thao cậu ta thì thế nào, hay là tìm vài con cẩu đến?”

Thanh âm thực bình thản: “Những chuyện này không liên quan đến ta.”

Hoàng Kim Lân ra vẻ kinh ngạc nói: “Ta nghĩ rằng ngươi thực thích Cố Tích Triều?”

Bên kia giễu cợt: “Đương nhiên là thích, ta là thích thượng Cố Tích Triều. Hiện tại cậu ta đã không còn giá trị lợi dụng, hơn nữa ta chơi cũng chán rồi, nếu ngươi thích thì cứ giữ lấy đi.” Sau đó liền tắt điện thoại.

Hoàng Kim Lân tiếc hận lắc đầu, để điện thoại xuống.

Như vậy kỵ sĩ liền đánh bại công chúa, cứu đi ác long bị công chúa vây khốn. Sau đó cùng nhau xây dựng một tòa lâu đài dành riêng cho bọn họ, từ đó về sau mãi không chia lìa.

Dù cậu hủy diệt tất cả, tôi cũng sẽ xây dựng lại toàn bộ.

Tích Triều, cậu là thiên ưng nhất phi trùng thiên.

Còn tôi, sẽ là thiên không của cậu.

Tích Triều, tôi sẽ bảo vệ cậu, nếu như cậu gặp nguy hiểm tôi cũng sẽ liều mạng cứu cậu ra.

Đương nhiên là thích, ta là thích thượng Cố Tích Triều. Hiện tại cậu ta đã không còn giá trị lợi dụng, hơn nữa ta chơi cũng chán rồi, nếu ngươi thích thì cứ giữ lấy đi.

Cố Tích Triều mặt không chút thay đổi nằm trên giường, im lặng như một bức tượng điêu khắc vô tri vô giác, bỗng nhiên cả cơ thể giật nảy lên, cố gắng cách ra một khoảng với Hoàng Kim Lân.

“Xem ra, cậu đã bị chủ nhân vứt đi rồi.” Hoàng Kim Lân cười cợt, thực vui sướng khi người gặp họa, ngón tay ác ý gảy lên đầu ngực sưng đỏ, “Nhưng không sao, tôi sẽ hảo hảo chiếu cố cậu.”

Hoàng Kim Lân ôn nhu vuốt ve tóc Cố Tích Triều, “Tích Triều, mọi thứ ban đầu có thể rất hoàn mỹ, chúng ta có được Phó thị, thu mua Thiên Dương, dựa vào trí tuệ của cậu cùng thế lực của tôi, chúng ta có thể ở thương trường hô phong hoán vũ, cùng đứng trên đỉnh cao quyền lợi. Nhưng mà…” hắn oán hận nắm chặt tay, “Cậu lại vì hắn, sẵn sàng bỏ đi 20% cổ phần, bỏ đi danh lợi mà bản thân luôn theo đuổi, cho nên, cậu mới có kết quả bi thảm như bây giờ!”

“Vốn tôi hoàn toàn có thể nắm được Thiên Dương, nhưng hiện tại tôi đã đổi chủ ý. Tôi muốn cậu, muốn Thiên Dương, còn muốn cả mạng Thích Thiếu Thương!”

Cố Tích Triều cuối cùng cũng quay về phía hắn: “Nếu Thích Thiếu Thương không đến, anh muốn chuẩn bị đối phó anh ta như thế nào?”

“Xem ra cậu vẫn quan tâm hắn nhỉ, không sao, tôi cũng nói luôn cho cậu biết.” Hoàng Kim Lân rất đắc ý, bộ dáng đã dự tính trước mọi chuyện, “Vừa rồi số điện thoại mà tôi gọi là số nhà cậu, không thể ngờ là hắn còn ở đó, có lẽ giờ này người của tôi đã đến rồi. Nếu hắn không tới cứu cậu, người của tôi hẳn sẽ tìm được hắn ở nhà cậu, đương nhiên sẽ giải quyết hắn; còn nếu hắn tới cứu cậu, có lẽ sẽ sống lâu thêm được một lúc. Thế nào, cậu hi vọng hắn tới cứu cậu hay không cứu?”

Cố Tích Triều bỗng nhíu mày cố ôm lấy miệng:”Hoàng Kim Lân, tôi khó chịu, buồn nôn quá.”

Hoàng Kim Lân từ đầu cho là Cố Tích Triều đang diễn kịch, nhưng lại thấy cậu sắc mặt tái nhợt, hai bên thái dương mồ hôi đổ ra từng hồi, sợ cậu thật sự khó chịu, nhanh chóng cởi bỏ dây thừng trên tay cậu. Cố Tích Triều lập tức vươn người ra bên cạnh giường nôn từng hồi, thậm chí còn nhìn thấy tơ máu bên khóe miệng cậu.

Hoàng Kim Lân hoảng sợ, cẩn thận đỡ lấy cậu nằm lại trên giường, vừa định gọi người đến dọn dẹp, Cố Tích Triều lại khoát tay: “Không cần gọi người, tôi không muốn bị những người khác thấy.”

Bởi vì vừa ói xong, trong mắt cậu vẫn còn vương một tầng sương mù. Bị đôi mắt nhu thuận trong trẻo như vậy nhìn mình, Hoàng Kim Lân bỗng thấy tim đập rộn ràng, luống cuống không biết phải làm sao.

“Cho tôi chén nước được chứ.” Nghe cậu nói vậy, Hoàng Kim Lân nhanh chóng rót một chén nước đưa qua, Cố Tích Triều đưa tay nhận lại không cầm chắc, cái chén lung lay rơi vỡ trên mặt đất.

Cố Tích Triều a một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Kim Lân, đôi môi hơi vểnh lên có vài phần ủy khuất.

Hoàng Kim Lân cảm nhận được Cố Tích Triều có chút khác thường nhưng cũng chỉ cho là cậu chịu đả kích vì những lời Thích Thiếu Thương vừa nói, đành nói: “Cậu chờ tôi một lát, tôi đi lấy chén nước khác.”

Nhẹ nhàng nâng dậy thân hình mềm yếu, vươn tay ôm lấy người cậu, chợt thấy bên cổ lạnh lẽo, một miếng thủy tinh sắc bén đã đặt bên cổ hắn, tay kia thì thuận thế đem hắn ấn xuống giường. Cố Tích Triều nhìn hắn, lạnh lùng mỉm cười, nào có nửa phần nhu nhược.

“Quả thật là một khắc cũng không thể không cảnh giác với cậu.” Hoàng Kim Lân giận tái mặt, “Vừa rồi là giả sao?”

Cố Tích Triều lau khóe miệng: “Không, tôi thật sự thấy ghê tởm, chỉ cần nghĩ đến cơ thể mình bị anh xem qua sờ qua, muốn ói ra thực đơn giản.” Cậu thực sự nói ra sự thật, chỉ là đôi khi lại quá mức đả thương người khác.

Hoàng Kim Lân cắn răng: “Cậu cho là như vậy có thể đi ra ngoài sao? Tôi khuyên cậu nên ngoan ngoãn ở đây chờ Thích Thiếu Thương tới cứu thì hơn.”

“Anh nghĩ rằng tôi sẽ thúc thủ chịu trói chờ người tới cứu sao?” Cố Tích Triều cười lạnh, “Tôi không dựa dẫm vào bất luận kẻ nào, tôi chỉ dựa vào chính mình.” Rút ra khẩu súng giắt bên hông Hoàng Kim Lân, hung hăng đánh lên trán hắn, “Muốn vây khốn tôi? Anh không xứng!”

“Toàn bộ nơi này đều có người của tôi, cậu không đi được đâu, Tích Triều.” Hoàng Kim Lân chăm chú nhìn cậu, vẻ mặt thâm tình: “Ở lại bên cạnh tôi, tôi sẽ đối tốt với cậu. Thích Thiếu Thương có thể cho cậu cái gì, tôi cũng có thể đưa cậu cái đó.”

Dù cậu hủy diệt tất cả, tôi cũng sẽ xây dựng lại toàn bộ.

Tích Triều, cậu là thiên ưng nhất phi trùng thiên.

Còn tôi, sẽ là thiên không của cậu.

“Hoàng Kim Lân, thứ anh đưa tôi không cần, cái tôi muốn anh đưa không được.” Đôi môi duyên dáng phun ra lời tuyệt tình sắc bén, không chút do dự. Lập tức dùng súng đánh ngất Hoàng Kim Lân, cởi bỏ dây thừng trên chân, lột xuống quần áo trên người hắn, có hơi ngắn nhưng vẫn mặc được, không biết quần áo của cậu bị hắn vứt ở đâu, sau đó đem hắn buộc lại trên giường, người ngoài nhìn vào không nhận ra được điều gì khác lạ.

Tới gần cửa sổ nằm sát đất hướng ra bên ngoài xem xét, chỉ là một bóng tối im lặng, nhẹ chân nhẹ tay tới gần cửa phòng lắng nghe, không có chút động tĩnh nào. Suy tư một lát, Cố Tích Triều lặng lẽ mở hé cửa ra, bên ngoài lại không có một ai trông coi, có lẽ hầu hết bọn chúng đều đi đối phó Thích Thiếu Thương rồi.

Như một con mèo lặng yên không tiếng động lướt qua hành lang, Cố Tích Triều cẩn thận tránh thoát vài tốp bảo vệ đi tới đi lui, bắt được một tên lẻ loi đứng trong góc hút thuốc, che miệng hắn lại dùng súng đè bên gáy hắn: “Không được kêu lên, nếu không ta giết ngươi. Nói ta biết đi ra ngoài thế nào, bảo vệ ở đâu.”

Buông tay ra, bảo tiêu kia run rẩy nói: “Theo hành lang đi thẳng xuống lầu, ở cửa lớn lầu một có hai người, cửa nhỏ ở mặt sau chỉ có một người; cửa lớn ngoài sân có hai người trông giữ.”

“Ít người như vậy? Các bảo tiêu khác đâu?”

“Đều được an bài đi giết Thích Thiếu Thương, trong này chỉ còn mấy người thôi.”

Cố Tích Triều cảm thấy có chút không đúng, nhưng cậu cũng không còn thời gian suy nghĩ nhiều, đành cảnh cáo một lần: “Nếu ngươi nói dối, nếu ta mà bị bắt lại…” cậu nhẹ nhàng cười, lộ ra chiếc răng nanh trắng nhọn: “Lấy tấm gương của tên bị Hoàng Kim Lân chặt đứt tay kia mà xem.”

Quả nhiên người nọ run run một chút, do dự nói; “Ở cửa thang lầu hai còn có một người đứng ở vị trí kín đáo canh chừng, bên ngoài cũng có hai nơi mai phục.”

Cố Tích Triều vừa lòng gật đầu, đánh ngất bảo vệ này, chú ý nhìn quả nhiên ở gần cầu thang đi xuống có một người. Cậu lấy ra một chiếc túi vải cầm từ trong phòng ra, ném đến bên tường đối diện tạo ra tiếng vang nhỏ, thừa dịp người kia đi tới liền nhanh chân lẻn đến phía sau hắn xuống tay gọn gàng.

Tới lầu một, tránh thoát mấy chỗ mai phục, Cố Tích Triều không đi ra cửa, mà từ một cửa sổ bên cạnh nhảy ra.

Hết thảy đều thuận lợi, đến khi cậu chạy đến gần đài phun nước mới nghe tiếng chuông báo động. Cố Tích Triều nhìn thẳng phía trước, khoảng cách đến cửa sau còn 20m, bên ngoài chính là rừng cây, cậu quyết định đánh cược một lần, mặc kệ phía sau xông ra bao nhiều bảo vệ, chỉ ra sức hướng cửa chạy tới.

15m, 10m, không ai đuổi theo cậu, tự do ngay tại trước mắt.

“Cố Tích Triều, nhìn xem đây là ai.” Thanh âm ác độc của Hoàng Kim Lân từ xa vang lên.

Không được quay đầu, Cố Tích Triều tự nói với mình, không cần nhìn lại. Phía trước chính là lối ra, vào rừng cây, cậu sẽ an toàn.

“Tích Triều…” Giọng nữ run rẩy mềm yếu vang lên, khiến cho khoảng cách giữa cậu và cánh cửa kia như cách xa ngàn dặm.

Cố Tích Triều dừng lại, xoay người, ngẩng đầu.

Bên người Hoàng Kim Lân là mười mấy tên thủ hạ, Phó Vãn Tình bị vây ở bên trong, nhu nhược mà bất lực, giống như một đóa hoa lung lay trong gió.

Nhìn thấy cậu chậm rãi đi tới gần mình, đôi môi quật cường mím chặt, giống như chú dê con bị mang ra hiến tế, Hoàng Kim Lân thỏa mãn nở nụ cười.

Cố Tích Triều không nhìn hắn, chỉ đến trước mặt Phó Vãn Tình, sờ sờ đầu cô, bất đắc dĩ cười nói: “Vãn Tình, xin lỗi em, liên lụy đến em rồi.”

 

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s