Nghịch Thủy Online (TC) Chương 17

 

Chương 17: Ám độ trần thương

(Hoạt động bí mật)

Ngày hôm nay khí trời nắng ráo, độ ấm thích hợp, tâm tình Phó Tông Thư quả thật rất tốt, thậm chí còn bỏ thời gian cười một cái với cô tiếp tân.

Cả đời này của ông cũng coi như là thuận buồm xuôi gió. Tay trắng xây dựng sự nghiệp, từ một công ty nhỏ không đủ mười nhân viên đến bây giờ đã trở thành tập đoàn không dưới một ngàn nhân viên. Ông cũng không có cái gì bối cảnh hay bằng cấp cao, chẳng qua là bởi vì bản thân đủ âm hiểm giảo hoạt, đủ tâm ngoan thủ lạt, có thể làm việc không từ một thủ đoạn nào. Ngày hôm nay lại có thể thu mua thêm một công ty nữa, hơn nữa còn là tập đoàn Thiên Dương. Sự nghiệp của ông cho tới bây giờ có thể nói là như mặt trời ban trưa.

Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Khi bước vào văn phòng nhìn thấy Cố Tích Triều đang ngồi trên ghế chủ tịch thì quả thực là bị kinh hách.

Cố Tích Triều nghênh ngang ngồi trên ghế, thực điềm tĩnh tự tại, thậm chí khi nhìn thấy Phó Tông Thư vẫn có thể nhàn tản vuốt ve chặn giấy trên mặt bàn, không có chút ý định đứng dậy.

Hoàng Kim Lân đi sau Phó Tông Thư nhìn thấy vậy liền quát lớn: “Cố Tích Triều, cậu đừng có đắc ý vênh váo như vậy! Lại dám ngồi lên ghế chủ tịch! Còn không mau đứng dậy!”

Phó Tông Thư chống trượng đi tới, ngồi lên ghế salon lắc đầu nói: “Thanh niên hiện nay a, đều dễ kích động như vậy. Chỗ ngồi này sớm muộn cũng là của cậu, có cần nóng vội như vậy không?”

Cố Tích Triều bộ dạng có chút khó chịu, nhíu mày nói: “Chủ tịch, tôi muốn hỏi một câu, cái ghế chủ tịch này rốt cuộc ngài muốn truyền cho ai? Cháu yêu Hoàng Kim Lân của ngài? Con rể tương lai? Hay là, cái tên con riêng kia?”

“Nguyên lai là như vậy.” Phó Tông Thư hiểu rõ gật đầu, hòa ái mỉm cười, “Tích Triều, cậu đang lo lắng hắn sẽ đoạt vị trí của mình sao? Yên tâm đi, cậu là con rể tương lai của tôi, lại có công lớn gây dựng nên công ty như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cậu.”

Cố Tích Triều gật gật đầu, mỉm cười: “Chỉ cần chủ tịch tin cậy tôi là tôi an tâm rồi.” Đứng lên đưa đến một chồng văn kiện, “Đây là thành quả lao động mấy ngày nay của tôi, xin ngài xem qua.”

Hoàng Kim Lân tiếp nhận văn kiện đưa cho Phó Tông Thư, Phó Tông Thư lật xem vài tờ, sắc mặt thay đổi, tay khẽ run lên đánh rơi giấy tờ xuống đất, nghiến răng nói: “Cố, Tích , Triều, cậu… “

Hoàng Kim Lân từ nhỏ ở tại Phó gia, theo bên người Phó Tông Thư lâu nay cũng chưa từng thấy qua ông ta thất thố đến thế, cho dù thời điểm con gái cưng Phó Vãn Tình bị cừu gia đâm trọng thương thì sắc mặt ông ta cũng không khó coi như vậy, oán độc đến cực hạn.

“Đây là đại lễ tôi tặng ngài, thích không, chủ tịch?” Cố Tích Triều cười dài ngồi trở lại, hai tay đan chéo đặt trên đùi, tư thế ung dung tao nhã.

Hoàng Kim Lân nhặt văn kiện rơi trên đất lên, nhìn nhìn, run giọng nói: “Cậu…. sao có thể lấy đi toàn bộ tiền trong công ty?”

“Không phải cậu thu mua Thiên Dương sao…” Phó Tông Thư căn bản không bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày bản thân lại bị lừa một cú đau như vậy, “Cậu căn bản không có thu mua Thiên Dương?”

Cố Tích Triều cười đắc ý: “Cái này gọi là minh tu sạn đạo, ám độ trần thương (ngoài sáng giả vờ làm thế này để che giấu việc chính làm ẩn mật trong tối, chọn cách tấn công không ai nghĩ tới). Tôi giả bộ thu mua Thiên Dương, đương nhiên phải dùng đến số tiền rất lớn, nên vì vậy ông sẽ không nghi ngờ gì. Trên thực tế, số tiền công ty chuyển đến một tài khoản khác, hiện tại Phó thị chỉ là một cái xác rỗng mà thôi.” Vỗ vỗ ghế dựa dưới thân, “Cho nên chỗ ngồi này tôi cũng không có gì lưu luyến cả.”

Phó Tông Thư tức giận đến sắc mặt trắng bệch, chất vấn Hoàng Kim Lân: “Khoản tiền lớn như vậy, cháu thân là tổng giám đốc làm sao có thể không biết!” Lại quay qua hỏi Cố Tích Triều: “Từ lúc nào, cậu tại sao có thể…”

Cố Tích Triều gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Đây gọi là ngàn phòng vạn phòng cướp nhà khó phòng.”

Thấy ánh mắt cả hai đều dừng trên người mình, Hoàng Kim Lân cười khổ: “Cậu không thể để tôi sắm vai cháu ngoan này lâu hơn một chút sao?”

Cố Tích Triều làm ra bộ dáng kinh ngạc: “Lừa đảo một người già như vậy, anh cho là tôi nhẫn tâm đến vậy à?”

Phó Tông Thư không thể tin nổi trừng mắt nhìn Hoàng Kim Lân: “Ta nuôi cháu từ nhỏ đến lớn, đối với cháu ân trọng như núi, cháu lại có thể bắt tay với người ngoài lừa công ty của ta?”

Hoàng Kim Lân thở dài: “Cậu, cháu cũng không muốn làm như vậy, nhưng mà cháu chịu đủ rồi. Cậu trên danh nghĩa đem công ty giao cho cháu, nhưng có chuyện gì cũng đều phải làm theo ý tứ của cậu. Cháu đã chán ghét phải làm tượng gỗ cho cậu rồi.”

“Lân nhi, chúng ta là người một nhà, có chuyện gì không thể thương lượng đâu. Hiện tại cậu sẽ lập tức về hưu, toàn bộ công ty đều là của cháu!” Phó Tông Thư kiên định nói, dùng tình cảm lay động Hoàng Kim Lân, hi vọng có thể làm hắn cảm động.

“Nhưng cháu muốn công ty mang họ Hoàng chứ không phải họ Phó.” Hoàng Kim Lân cười cười châm một điếu thuốc, “Cho nên, đành phải thực xin lỗi cậu rồi.” Lại bổ sung thêm, “Cậu yên tâm đi, cháu nhất định sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cậu khi về già.”

Phó Tông Thư rốt cục không thể nhịn được nữa đứng phắt lên: “Các cậu dám lừa đảo ta, làm ăn phi pháp như vậy, ta muốn khiếu nại lên tòa.”

“Tố cáo chúng tôi?” Cố Tích Triều nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cười lắc đầu, “Tôi nghĩ những văn kiện này tuyệt đối hợp pháp, chính ông là người đã kí tên mà, tuy rằng số lượng có chút thay đổi nhưng mỗi khoản tiền tôi sử dụng đều đã có chỉ thị của ông, chẳng lẽ ông tuổi cao nên không nhớ rõ sao?”

Phó Tông Thư miễn cưỡng nuốt xuống một hơi: “Tích Triều, ta tín nhiệm cậu như vậy, cất nhắc cậu như vậy, thật không ngờ cậu lại có thể lòng muông dạ thú, cưới con gái của ta còn không biết đủ, cư nhiên còn muốn đoạt gia sản của ta! Cậu không cảm thấy có lỗi với ta, có lỗi với Vãn Tình sao!”

Cố Tích Triều nhíu mày cười lạnh: “Vãn Tình? Ông còn có tư cách gì nói đến Vãn Tình? Ông làm việc âm ngoan thủ lạt như vậy, kết thù vô số, ông đem đứa con riêng độc nhất kia giấu kỹ như vậy, lại đem Vãn Tình ra làm tấm chắn trước mặt người khác! Nếu không phải tôi trùng hợp biết được, Vãn Tình đã chết lâu rồi! Vả lại, ông có tín nhiệm tôi sao? Vậy điện thoại, máy tính, cùng với những thiết bị nghe lén trong nhà tôi, chẳng lẽ là do tôi tự lắp đặt?”

“Đúng vậy, ta chưa từng tin tưởng cậu, ta sớm thấy rõ cậu không phải một kẻ an phận! Ta quả nhiên không có nhìn lầm!” Phó Tông Thư oán hận nhìn chằm chằm Cố Tích Triều, giống như hận không thể lao lên cắn một ngụm.

Cố Tích Triều cười càng vui vẻ, đem những lời vừa nghe được như lời ca ngợi, cười đến mức Phó Tông Thư chướng mắt: “Đúng vậy, tôi chính là lòng muông dạ thú, ông có thể làm gì được tôi chứ?”

“Ta có một việc không rõ, ta đặt máy theo dõi trên tất cả các thiết bị trong nhà cậu, sao cậu còn có thể làm nhiều chuyện như vậy?”

“Tò mò sao? Kỳ thật gần đây tôi khá ham vê võng du, thứ trò chơi này Phó tổng không để ý đến đúng không? Nhưng chắc ông không biết, dù là võng du nhưng vẫn rất có ý tứ, ít nhất thời điểm mình nói chuyện sẽ không cần lo bị người khác nghe lén.” Cố Tích Triều đắc ý cười, “Chủ tịch, ông già rồi.”

“Ta hiểu rồi, nguyên lai các cậu lợi dụng game online liên thủ với nhau tính kế ta! Các cậu chuẩn bị kế hoạch này bao lâu rồi?”

Cố Tích Triều chìa một ngón tay: “Suốt một năm, tính kế lão hồ ly như ông thật không phải chuyện dễ dàng, mà tôi còn phải cảm tạ ông có hứng thú với tập đoàn Thiên Dương, chúng tôi mới có cơ hội tốt thế này.”

“Quả nhiên, đây là báo ứng cho lòng tham của ta sao…” Mắt thấy không thể cứu vãn, Phó Tông Thư suy sụp ngã ngồi trên ghế, đè lại trái tim không nói nên lời nào. Đôi mắt chán nản không còn vẻ ngạo nghễ như thường, giờ phút này nhìn qua ông cũng chỉ như mọi lão nhân khác, nháy mắt như già đi 10 tuổi.

Từ văn phòng đi ra, Hoàng Kim Lân đã không còn là người đứng sau Phó Tông Thư nữa, công ty này cũng không mang họ Phó, mà là họ Hoàng.

Dừng lại trong bãi đỗ xe ngầm, Hoàng Kim Lân hiển nhiên tâm tình rất tốt: “Kết quả rất thuận lợi, không uổng công chúng ta mưu tính thời gian lâu như vậy. Tích Triều, may là có cậu!”

Cố Tích Triều hờ hững cười: “Chúng ta chỉ vì mục đích của mình thôi.”

“Vậy cậu muốn cái gì, Thích Thiếu Thương?” Hoàng Kim Lân lắc đầu nói: “Tôi không nghĩ cậu lại có thể thật sự buông tha 20% cổ phần đơn giản như vậy, chỉ vì yêu cầu tôi không mua vào công ty của hắn? Chúng ta vốn có thể một công đôi việc, lợi dụng tiền công ty mua Thiên Dương xong sau đó chuyển sang tên mình, vậy mà cậu lại có thể hủy đi kế hoạch!”

Hắn một phát bắt lấy cánh tay Cố Tích Triều, ghé vào sát bên tai cậu cười lạnh: “Thích Thiếu Thương đối với cậu quan trọng như vậy sao? Hay là cậu bị hắn làm quá sung sướng, nên cam nguyện dâng mông như bọn gái điếm cho hắn thượng!”

Cố Tích Triều biến sắc, giãy ra khỏi cánh tay hắn: “Nguyên lai người đặt máy nghe trộm trong phòng tôi không phải Phó Tông Thư mà là anh.”

Hoàng Kim Lân cười lạnh: “Bằng không làm sao tôi biết được cậu lại tiện như vậy!”

Cố Tích Triều nghe vậy chậm rãi mỉm cười: “Anh là đang hâm mộ hay ghen tị vậy?’

Hoàng Kim Lân hừ lạnh: “Cậu sẽ hối hận.”

Cố Tích Triều khoát tay: “Đây là chuyện của tôi, không có quan hệ gì đến anh, tôi chỉ muốn bàn đến ước định của chúng ta. Tôi hỏi anh, vì sao anh muốn thu mua cổ phiếu Thiên Dương?”

“Tôi chỉ làm bộ thôi, bằng không sao có thể lừa gạt lão hồ ly Phó Tông Thư kia.”

“Anh không phải là giả bộ, tôi biết anh mua số lượng rất lớn.”

“Tôi đã cảnh cáo anh, không được đụng đến Thích Thiếu Thương, không được nhúng tay vào Thiên Dương, nếu không tôi sẽ khiến anh phải hối hận.” Cố Tích triều mặt lộ sát khí, “Hoàng Kim Lân, tôi muốn anh lập tức thu tay lại.”

“Nếu tôi nói không, cậu có thể làm gì?” Hoàng Kim Lân chậm rãi tiến lại gần, thở dài nói, “Cậu hiện tại giống như một tiểu miêu giương nanh múa vuốt vậy, đáng yêu muốn chết.”

Cố Tích Triều chán ghét lui về sau hai bước, lắc lắc đĩa CD trong tay, nhướng mày nói: “Tôi tin tưởng anh đã tìm cái đĩa này lâu lắm rồi.”

Hoàng Kim Lân thu lại nụ cười trên mặc, thần sắc u ám: “Nguyên lai nó ở trong tay cậu.”

“Chứng cứ phạm tội của anh cùng Phó Tông Thư tôi đều có.” Cố Tích Triều hạ giọng, như đang nói ra một bí mật, “Phó thị có rất nhiều việc mờ ám, anh cũng tham gia phải không, anh nghĩ sao nếu tôi đưa cái này cho cảnh sát?”

Phó thị nếu quy củ buôn bán, tuyệt đối không cường thịnh được như bây giờ, trong đó có rất nhiều tin tức giao dịch trái luật pháp. Một năm trước có một nhân viên phản bội, sao chép toàn bộ những việc rửa tiền đen của công ty vào CD, sau đó tuy đã bắt được tên phản đồ này, nhưng lại không tìm về được cái đĩa, nguyên lai là rơi vào tay Cố Tích Triều.

“Cậu lại có thể tính kế tôi? Tôi đã cho rằng hai chúng ta là cùng thuyền hợp tác.” Biểu tình Hoàng Kim Lân có chút thương tâm.

“Chiến tranh thì không ngại dối lừa.” Cố Tích Triều cười ôn hòa vô hại, “Hiện tại hẳn anh biết nên làm thế nào rồi chứ.”

Hoàng Kim Lân gật gật đầu, sau đó búng tay một cái, nháy mắt từ bốn phía ào ra một đám mặc đồ đen vây lấy cả hai.

Cố Tích Triều thầm than hỏng bét, cậu hiện tại không thể đánh lại cả đám người này. Nhịn xuống phần eo đau nhức, tung một cước đá bay người trước mặt, đang muốn lao ra vòng vây, chợt nghe sau lưng có tiếng gió, vừa muốn quay người liền cảm thấy sau gáy đau nhức, trước mắt tối sầm mất đi tri giác.

Hoàng Kim Lân đi đến bên người đã ngã xuống đất, ngồi xổm xuống, lạnh lùng cười hai tiếng: “Tích Triều, cậu nghĩ rằng tôi sẽ để cậu đi sao?”

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s