Nghịch Thủy Online (TC) Chương 15

 

Chương 15. Tự do của ưng

Hai người yên lặng đối diện, nhìn vào ánh mắt bình tĩnh thản nhiên kia, Cố Tích Triều không đọc ra được tia cảm xúc gì.

Bỗng nhiên Thích Thiếu Thương đưa tay qua, Cố Tích Triều cho là hắn sẽ đánh mình, nhưng bàn tay lại nhẹ nhàng che trên trán cậu, chậm rãi trượt đến trên khuôn mặt, cười vui mừng: “Đã hạ sốt rồi, xem ra cái ấm lô như anh vẫn rất hữu dụng nha.”

Cố Tích Triều hơi giật mình, sau đó từ từ đẩy ra tay hắn, âm trầm nói: “Đừng tưởng rằng anh chiếu cố tôi như vậy thì tôi sẽ bỏ qua cho công ty của anh.”

Trên thế giới này có một loại người, một bên vẫn cùng ngươi cùng giường chung gối, nhưng một bên lại âm thầm trăm phương ngàn kế tính toán lợi dụng ngươi. Hắn đã mưu đồ lâu như vậy, lo lắng hết lòng, nếu ngươi không mắc mưu liền thật có lỗi với hắn.

Ở trước mặt Cố Tích Triều, Thích Thiếu Thương chính là mang đến cho cậu cảm giác đó, nói xong còn không lương tâm trưng ra bộ dáng đúng lý hợp tình. Thích Thiếu Thương muốn phát hỏa lại không nổi giận được.

Ai, thôi vậy. Cũng không phải bây giờ mới biết âm mưu của cậu, bất quá nghe thêm vài câu mỉa mai cũng chẳng có gì.

Nhưng là vẫn đau đớn trong lòng, Tích Triều, ở trong lòng cậu, tôi thật sự không có một chút trọng lượng nào sao, so ra vẫn kém tiền đồ của cậu sao?

Thích Thiếu Thương nhìn cậu thật sâu, sau đó lớn tiếng nói: “Tôi đói bụng!” Tức khắc gục đầu đem mặt chôn vào trong gối.

Bên kia không có động tĩnh, qua một lúc, nghe thấy người kia hỏi: “Thích Thiếu Thương, anh hối hận sao?”

Thanh âm từ gối đầu truyền ra có điểm buồn bực ấp úng: “Hối hận cái gì?”

“Từ khi quen biết đến bây giờ.”

Ngồi thẳng dậy, Thích Thiếu Thương diễn cảm nghiêm túc, ánh mắt sáng ngời: “Tôi không hối hận.”

“Vậy sao.” Cố Tích Triều ảm đạm cười, mở tivi, “Nhìn đi.”

Trên kênh tài chính và kinh tế đang đưa tin tức: Cổ phiếu của công ty Thiên Dương rớt giá nghiêm trọng, những cổ dân sau khi nghe được tin tức liền nhanh chóng bán tháo toàn bộ cổ phiếu, tâm lý sợ hãi của bọn họ chính là tối kỵ của thị trường chứng khoán. Người dẫn chương trình đưa tin trực tiếp từ hiện trường, hình ảnh là phía trước cổng công ty Thiên Dương, một đám phóng viên canh giữ trước cửa, chuẩn bị tranh đón tin tức.

Lúc này hình ảnh chợt lóe, trên màn hình TV, một cô gái cao gầy xinh đẹp quyến rũ mặc một bộ váy vàng nhạt cùng trợ lý và vài bảo vệ trị an đi tới, nhìn kỹ quả nhiên là vị hôn thê của Thích Thiếu Thương – Tức Hồng Lệ.

Đối diện với màn ảnh, khuôn mặt trầm tĩnh, ánh mắt kiên định, Tức Hồng Lệ nói từng chữ rõ ràng: “Mọi người hảo, tôi là vị hôn thê của tổng tài tập đoàn Thiên Dương – Tức Hồng Lệ. Tôi đại diện cho tập đoàn Thiên Dương cảm tạ sự quan tâm của truyền thông cùng quần chúng, đồng thời cũng mong muốn xóa sạch tin đồn hiện nay. Thích tổng tài chưa từng có ý định cùng Phó thị hợp tác, cũng sẽ không bán đi tập đoàn Thiên Dương, vậy nên xin mọi người hãy yên tâm.”

Phóng viên đương nhiên sẽ không bởi vì cô là mĩ nhân mà khách khí: “Xin hỏi Thích tổng tài vì sao không tự mình ra mặt làm sáng tỏ mọi chuyện?”, “Thích tổng tài hiện đang ở đâu? Sẽ không phải là bán công ty xong lẩn trốn mất đi?”

Đối mặt với ép hỏi, Tức Hồng Lệ mặt không đổi sắc nói dối: “Thích tổng tài ngày hôm qua đến Nhật Bản đi công tác, hiện tại tập đoàn Thiên Dương do tôi toàn quyền phụ trách.”

Trong đám người lập tức có người nói: “Đến Nhật Bản công tác? Không phải tránh đầu sóng ngọn gió chứ?”

“Chúng tôi chỉ tin tưởng lời của Thích tổng tài, phải là anh ta ra mặt chúng tôi mới tin tưởng!”

“Ngày hôm nay tôi chỉ có thể nói như vậy, nếu có tin tức gì mới chúng tôi sẽ thông báo với mọi người đầu tiên.” Một mảnh hỗn loạn, Tức Hồng Lệ trong sự bảo vệ của bảo tiêu rời đi.

Tin tức chấm dứt, chỉ có đôi mắt cố gắng trấn định kia của Tức Hồng Lệ vẫn còn hiện hữu trước mắt hắn. Thích Thiếu Thương biết, cô nói như vậy chỉ càng khiến cho người ta có cảm giác giấu đầu hở đuôi, phương pháp tốt nhất chính là hắn phải ra mặt nói rõ mọi chuyện, nhưng hiện tại hắn đã có quyết định khác, ở lại đây.

Cố Tích Triều tắt TV, trong phòng lâm vào yên lặng.

“Hiện tại, anh hối hận rồi sao?”

Thích Thiếu Thương không trả lời, chỉ lấy từ bao thuốc lá trên bàn một điếu thuốc, châm lửa, bỏ vào miệng hít sâu một cái sau đó mạnh mẽ kéo Cố Tích Triều qua, hung hăng ngậm lấy bờ môi của cậu, một ngụm khói toàn bộ phun ra trong miệng cậu. Bất ngờ không kịp đề phòng, Cố Tích Triều bị nghẹn liên tục ho khan.

“Sau này không cần hỏi lại tôi có hối hận không.” Đôi môi mỏng phun ra một vòng khói trắng mơ hồ, khuôn mặt anh tuấn của nam nhân dần mờ ảo, “Đã không kịp rồi.”

“Không kịp?” Cố Tích Triều cười lạnh, ước lượng còng tay rơi trên giường, “Anh bất cứ khi nào đều có thể rời đi, tôi căn bản không giam được anh.”

“Thích Thiếu Thương, rốt cuộc anh có âm mưu gì?” Cố Tích Triều nhíu mày nói, “Công ty của anh tâm huyết của anh sắp bị tôi hủy hoại, tôi không tin anh có thể khoanh tay đứng nhìn.”

Thích Thiếu Thương thở dài, người này bệnh đa nghi quá nặng.

“Nếu tôi nói không có mục đích gì, cậu có tin hay không?”

“Thích Thiếu Thương, anh nghĩ rằng tôi và anh là tiểu hài tử ba tuổi sao?”

Lắc đầu, có đôi khi nói ra những chuyện thật lòng, trái lại không có ai tin tưởng mình.

“Tôi là vì cậu.” Thích Thiếu Thương chăm chú nhìn cậu, chậm rãi tới gần, “Cảm giác tiêu hồn đêm đó làm tôi luyến tiếc bỏ đi…”

“Ba” một cái tát chụp lên mặt hắn, người vừa khỏi bệnh không có lực tay gì, người bị đánh không chút sứt mẻ, nhưng người đánh lại bị chấn đến bàn tay tê dại.

Thích Thiếu Thương cũng bị đánh tới tức khí, vứt bỏ tàn thuốc, một tay túm lấy người đè xuống trên giường, hai làn da trần trụi dính sát vào nhau, Thích Thiếu Thương ác ý trên người cậu nhẹ ma sát, cố ý nói: “Đây chính là mục đích tôi ở lại.”

Giãy dụa không có kết quả, Cố Tích Triều lại cảm giác được rõ ràng biến hóa nửa người dưới của nam nhân, nhất thời lông tơ cả người dựng ngược, run giọng nói: “Thích Thiếu Thương, anh dám động đến tôi nữa, tôi…”

“Tôi có dám hay không, không phải cậu rõ ràng nhất sao.” Thích Thiếu Thương cười nhẹ, ngón tay chậm rãi đảo quanh đồi ngực bóng loáng của cậu, phía trên vẫn còn lưu lại dấu vết hoan ái của hai người, “Cậu nói như vậy… Đây là đang câu dẫn tôi sao?”

Cố Tích Triều tức giận hung tợn trừng mắt, đôi mắt đen láy có vẻ ướt át, nhìn đến trong lòng Thích Thiếu Thương ngứa ngáy. Hắn đương nhiên sẽ không làm gì cậu bây giờ, nhưng chỉ hôn nhẹ chút cũng có thể đi.

Nam nhân giống như con gà con mổ từng cái xuống đôi môi mềm mại, một cái lại một cái, còn thường thường dùng lưỡi liếm quanh. Thích Thiếu Thương ngạc nhiên phát hiện kiểu mổ này dường như rất thú vị, thậm chí có chút nghiện, bất quá, môi bị cắn chảy máu thì không còn thú vị nữa.

Lau vệt máu trên môi, Thích Thiếu Thương học bộ dáng nhíu mày của cậu nói: “Ai nói tôi sẽ khoanh tay đứng nhìn?” Lại làm ra vẻ thần thần bí bí, “Cậu có tin không, dù cho tôi không ra khỏi nhà cậu thì cậu cũng không thể lật đổ được tập đoàn Thiên Dương.”

Cố Tích Triều cười lạnh: “Anh chắc chắn như vậy?”

Thích Thiếu Thương buông tay ra, “Sống trong thương giới, ngoài mưu tính ra còn cần rất nhiều thứ khác. Tích Triều, cậu tính toán rất sâu xa, không lộ ra chút sơ hở, nhưng dù cẩn thận đến mấy cũng có sai sót.”

“Cái gì?”

“Lòng người.”

***

Thương chiến là một loại chiến tranh không khói súng, cá lớn nuốt cá bé, cường giả sinh tồn, so với trên chiến trường cổ đao kiếm sát phạt còn vô tình hơn, so với vũ khí hạt nhân hiện đại còn khiến con người bị phá hủy tàn bạo hơn.

Ngón tay linh hoạt lướt nhanh trên bàn phím, Cố Tích Triều chăm chú nhìn vào máy tính, khóe miệng mỉm cười, trong trận chiến này, cậu là tướng quân thống lĩnh tiền tuyến, còn binh lính chính là từng dãy số đang hiện lên trên màn hình, dưới sự chỉ huy của cậu mà bày binh bố trận, từng bước xâm chiếm quân địch. Trong mắt cậu chỉ là một hàng số liệu, lại giống như một câu nói trong chiến tranh cổ đại các chiến tướng từng nói qua: “Nhất tướng công thành vạn cốt khô.”

Thư ký đưa lên cà phê, khen ngợi một chút cái gì mà ngài công tác thật là không chối từ lao khổ. Cố Tích Triều trên mặt cảm ơn trong lòng cười lạnh, tôi không phải đang làm việc, tôi là đang giết chóc.

Quả nhiên đúng như Thích Thiếu Thương dự tính, đoạn diễn thuyết kia của Tức Hồng Lệ cũng không thể ngăn cấm hay hòa dịu xu hướng suy tàn của Thiên Dương, ngày hôm sau cổ phiếu vẫn càng ngày càng sụt giá.

Tới ngày thứ ba, tình hình vẫn như vậy. Cố Tích Triều quan sát Thích Thiếu Thương mấy ngày nay, thấy hắn không chút nào để ý, mỗi ngày thảnh thơi đọc sách nghe nhạc, còn kiêm thêm chức đầu bếp, tay nghề nấu ăn của hắn quả thực khá tốt. Hai người ngủ cùng một giường, Thích Thiếu Thương thành thật hơn nhiều, động tay động chân chỉ trong giới hạn dùng miệng trêu chọc hay trộm thâu hương chút ít, Cố Tích Triều cũng tùy ý hắn.

Bốn ngày ở chung qua đi, Thích Thiếu Thương phát hiện một chuyện rất kỳ quái. Trong bốn ngày thì có ba ngày, Cố Tích Triều đều đúng 9 giờ sáng đăng nhập vào trò chơi Nghịch Thủy Online, thời gian chuẩn xác giống như đã cùng người nào hẹn trước vậy. Vẫn cho rằng trong trò chơi cậu ta chỉ có bạn bè duy nhất là hắn hay đám người ở Liên Vân trại, nhưng dường như không phải như vậy?

Vốn muốn thừa dịp Cố Tích Triều không có ở nhà lén lên thử xem, lại nhớ tới mũ đăng nhập có buộc định người chơi, đây là do chính hắn thiết kế ra, aizz.

Luôn luôn không hề nghĩ đến, cậu chơi trò này cũng là có mục đích, là cái gì đây?

Ngày thứ tư, xu thế đi xuống của Thiên Dương có phần chậm lại.

Ở trên TV lại nhìn thấy Tức Hồng Lệ, bên cạnh cô có thêm một người nữa, là tam thiếu gia Hách Liên tập đoàn – Hách Liên Xuân Thủy. Hai người đồng thời tuyên bố, hai tập đoàn Hách Liên cùng Thiên Dương sắp tới sẽ hợp tác với nhau, tin đồn tập đoàn Thiên Dương bán công ty chưa đánh đã tan.

Cho dù là Cố Tích Triều cũng không khỏi bội phục, hảo cho một chiêu rút củi dưới đáy nồi, Thích Thiếu Thương, nguyên lai đây chính là lòng người mà anh nói.

Kế hoạch hoàn toàn không theo hướng Cố Tích Triều mong muốn, này có tính là sắp thành lại bại không? Nhưng nhìn vẻ mặt Cố Tích Triều cũng không có vẻ gì là tức giận, thậm chí còn có tâm tư trêu chọc hắn: “Thời khắc mấu chốt hoàng tử ra mặt, kỵ sĩ mất tích cùng hoàng tử anh tuấn, anh nói công chúa sẽ chọn ai đây?”

“Kỵ sĩ chỉ có ở thời khắc nguy cấp mới có thể xuất hiện, không thể luôn luôn ở bên công chúa, cho nên nàng có lẽ sẽ tuyển chọn hoàng tử.”

“Vậy kỹ sĩ kia làm sao bây giờ?”

“Có lẽ…” Hắn cười vô cùng gian tà, “Hắn mê luyến ác long trong tòa thành, bởi vậy mới lưu luyến không đi.”

“Nếu trong thành đã có công chúa của nó thì sao?”

“Như vậy kỵ sĩ liền đánh bại công chúa, cứu đi ác long bị công chúa vây khốn.” Thích Thiếu Thương mỉm cười phá vỡ cổ tích, “Sau đó cùng nhau xây dựng một tòa lâu đài dành riêng cho bọn họ, từ đó về sau mãi không chia lìa.”

Cố Tích Triều dè bỉu: “Cẩu huyết.”

Ngày thứ năm, chuyện vừa mới dập tắt được lại tiếp tục bùng lên tin đồn khác. Các tờ báo lá cải tung tin Hách Liên Xuân Thủy cùng Tức Hồng Lệ thông dâm, muốn thừa dịp Thích Thiếu Thương không có mặt hợp mưu thâu tóm Thiên Dương, còn có ảnh chụp hai người thân mật làm chứng.

Trong lúc này, người nào có suy nghĩ cũng đều có thể phát hiện mọi chuyện đều nhằm vào  Thiên Dương. Vô luận lời đồn là thật hay giả, tập đoàn Thiên Dương hiện nay đều tràn đầy nguy cơ, không ai nguyện ý mạo hiểm phiêu lưu kiểu này, đối với tập đoàn Thiên Dương mà nói không khác nào họa vô đơn chí, cổ phiếu cùng lúc trượt giá theo cấp lũy thừa.

Cố Tích Triều giống như một tiểu hồ ly đắc ý: “Thích Thiếu Thương, anh có kế Trương Lương, tôi cũng có thang qua tường. Anh nói lòng người, vậy tôi cho anh tính kế, gặp chiêu giết chiêu tôi còn không đánh lại anh sao.”

Thích Thiếu Thương cười khổ, hắn thật sự là đụng phải một kẻ khó chơi mà, đi tính kế hắn còn cầu hắn khích lệ cậu sao.

Bất quá đây vốn là kết quả hắn mong muốn, hắn thích nhìn biểu cảm của cậu khi chiến thắng, muốn nhìn thấy khuôn mặt tươi cười đắc ý cùng ánh mắt phát ra quang mang rực rỡ của cậu.

Thấy hắn không tỏ vẻ gì, Cố Tích Triều nhịn không được lại kích thích: “Thích Thiếu Thương, lần này anh nhất định sẽ thua! Dù cho anh giở thủ đoạn gì đi nữa cũng đã không còn kịp nữa rồi!”

Rốt cục thấy được người kia nhăn mày: “Cậu dùng thủ đoạn với tôi thì tôi cũng không chỉ trích gì, nhưng cậu không nên vấy bẩn thanh danh của Hồng Lệ, cô ấy dù sao cũng là phụ nữ.”

Cố Tích Triều hừ lạnh: “Thế nào, đau lòng sao? Để đến lúc ngay cả công ty cũng không còn tôi xem anh đau lòng đến mức nào.”

Thích Thiếu Thương bỗng nhiên nở nụ cười: “Tích Triều, cậu có biết, chim ưng ở nơi nào mới được tự do không?”

Cảm thấy câu hỏi này không đầu không đuôi nhưng Cố Tích Triều vẫn trả lời: “Bầu trời.”

Thích Thiếu Thương gật đầu: “Đúng vậy, chỉ có trên bầu trời rộng lớn chim ưng mới có thể giương cánh tự do bay lượn.”

Ánh mắt hắn thẳng tắp nhìn thẳng vào cậu: “Tích Triều, tôi là bầu trời của cậu.”

Dù cậu hủy diệt tất cả, tôi cũng sẽ xây dựng lại toàn bộ.

Tích Triều, cậu là thiên ưng nhất phi trùng thiên.

Còn tôi, sẽ là thiên không của cậu.

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s