Nghịch Thủy Online (TC) Chương 12

 

Chương 12: Hư hư thực thực

Cố Tích Triều hung hăng bổ một kiếm về hướng tiểu khất nhi.

Hầu như không có chút chống cự nào, chết ngay lập tức.

Một cái chìa khóa từ trên người tiểu khất cái rơi xuống.

Thích Thiếu Thương một bên giúp cậu ngăn cản những quái vật hình người kia, sắc mặt có chút khó coi: “Cậu giết một tiểu hài tử làm cái gì!”

Gọn gàng, tâm ngoan thủ lạt.

Cho dù chỉ là một NPC, cũng quá mức vô tình rồi.

Cố Tích Triều nhặt chìa khóa lên, bình tĩnh quan sát bốn phia: “Anh không phát hiện ra quái trong này đã giảm bớt đi rồi sao?”

Tuy rằng thoạt nhìn vẫn rất nhiều, nhưng đúng là dần dần ít đi.

Lúc này hệ thống vang lên:

“Giết chết khất nhi a Cửu, hoàn thành vòng một nhiệm vụ: Ngư Trì Tử thần bí.

Lấy được chìa khóa mật thất, mở ra vòng hai nhiệm vụ: Ma ảnh trùng điệp.”

Vách tường trước mặt hiện ra một cánh cửa.

Hai người liếc nhau, Cố Tích Triều tra chìa vào ổ, chậm rãi mở cửa ra.

Cửa vừa mở ra, cả hai đều ngẩn người.

Nghĩ rằng sẽ là một Boss bên trong chờ bọn họ, ai ngờ trong cửa lại là quái hình người, số lượng không kém đám vừa rồi, nhưng cấp bậc rất cao.

Hai người nhìn nhau cười khổ, đồng thời lấy ra vũ khí, giết.

Đến tận khi cả hai giết đến mềm tay, đám quái rốt cục bị tiêu diệt sạch sẽ. Tiến vào một phòng kế tiếp, vẫn là vô biên vô hạn quái.

Hai người giết đến sắp phát điên, còn tiếp tục như vậy thuốc sẽ hết sạch!!

Thanh toán sạch sẽ quái trong phòng, cuối cùng nghe được hệ thống vang lên:

“Giết chết 100 dược nhân, hoàn thành vòng hai nhiệm vụ: Ma ảnh trùng điệp.

Nhận được vòng ba nhiệm vụ: Cửu U Thần Quân.”

Hai người thở dài một hơi, rốt ruộc chính chủ cũng ra mặt.

Cả hai vai kề vai mà đứng, nhìn lên bóng đen to lớn trước mặt – Cửu U Thần Quân.

Đó là một Boss cấp 80, chỉ mới nghe giới thiệu trên mạng chứ chưa ai nhìn thấy tận mắt, nguyên lai là trốn ở đây trông coi thần khí.

Đại Boss trên đầu hiện lên lượng máu cực đại, một đôi mắt to như chuông đồng căm tức nhìn hai người: Đám người các ngươi vì sao phải giết tiểu Cửu con ta…

“Không giết nó làm sao tìm được ngươi. Là ngươi lợi dụng tiểu khất cái bộ dạng đáng thương đem toàn bộ võ lâm cao thủ lừa gạt đến đây làm dược nhân của ngươi đi.”

Cửu U Thần Quân cười lạnh: “Là do bọn chúng quá ngu ngốc! Nhìn thấy tiểu Cửu đáng thương liền mất cảnh giác, chỉ biết nhìn bên ngoài mà không biết dùng đầu óc.”

Thích Thiếu Thương nghe xong hữu ý vô ý liếc Cố Tích Triều một cái.

“Cho nên chỉ cần giết nó liền hoàn thành nhiệm vụ vòng một.” Cố Tích Triều cười đắc ý, “Chỉ bằng chỉ số thông minh của ngươi mà dám theo ta chơi trò tâm lý? Nói cho ngươi biết, cho tới bây giờ chỉ có người chơi trò chơi, không có đạo lý trò chơi chơi người!”

Cửu U giận giữ, một tia chớp đánh xuống, hai người nhanh nhẹn tránh qua một bên.

Cả hai một cấp 65 một cấp 44 liên thủ giết Boss cấp 80, nói khó cũng không quá khó, nhưng nói dễ cũng không phải là dễ, xét đến cùng đều tùy vào độ ăn ý phối hợp của hai người. Rốt cuộc sau 20 phút 8 giây, Cửu U bị giết chết.

Đến Lục Phiến Môn giao nhiệm vụ, Thiết tổng bộ cười toe toét, mạnh mẽ chụp lấy bả vai Cố Tích Triều: “Quả nhiên là trụ cột quốc gia! Đây là thưởng cho ngươi, sau này cần tiếp tục vì nước ra sức a.”

Hệ thống nêu lên:

“Hoàn thành nhiệm vụ ‘Là ai đang khóc’, nhận được kinh nghiệm xxxx, tiền vàng xxxx, đạt được hướng dẫn chế tạo thần khí ‘Thần khốc tiểu phủ’.”

Trở lại Liên Vân trại, Đại đương gia lên tiếng: “Những người biết chế luyện vũ khí đều ra đây, chúng ta sẽ chế tạo đệ nhị thần khí ngay tại đây!” (đệ nhất chính là Nghịch Thủy Hàn của bánh bao~)

Trong lúc nhất thời, bang tần lại giống như cái chợ (lúc nào không giống chứ…):

“Triều Triều, ta muốn bạo phát, đệ nhị thần khí đó, nước miếng – ing…”

“Quả nhiên là người của lão Đại, đãi ngộ không giống nhau!”

“Lão Đại, ngẫu cũng muốn, gào khóc.”

“Hai người này khẳng định một người là GM! Người kia chính là NPC trí năng.”

“Ngẫu muốn tiêu diệt các ngươi!”

Thích Thiếu Thương mặc kệ lũ gia hỏa này động kinh, đem nguyên liệu cho ‘Hữu phỉ quân tử’ để hắn chế tạo, Nghịch Thủy Hàn cũng là do một tay hắn làm ra.

‘Hữu phỉ quân tử’ là một người chơi tự do, không thích đánh quái tăng cấp, chỉ thích luyện kim đúc đồ, ngày ngày cùng bếp lò sinh sống, tuy rằng trong trò chơi không có khói bụi linh tinh gì, nhưng hắn lại luôn mặc một thân áo dài xanh nhạt, chỉnh tề sạch sẽ nhìn qua còn tưởng chuẩn bị đi dự tiệc, không thể không thừa nhận hắn chính là Liên Vân đệ nhất quái thai.

Tóm lại, trong một mảnh oán hận đố kị, mọi người trong Liên Vân trại đạt hiệu suất cực kỳ cao tạo ra đệ nhị thần khí – Thần Khốc Tiểu Phủ.

Thời điểm Thích Thiếu Thương khuôn mặt tươi cười đem tiểu phủ giao cho Cố Tích Triều hoàn toàn không dự đoán được sau này người bị chuôi búa nhỏ này chém nhiều nhất… lại chính là mình. (=))) )

Cố Tích Triều tiếp nhận tiểu phủ, thuộc tính xem qua tương đối tốt.

Tên vũ khí: Thần Khốc Tiểu Phủ.

Thuộc tính: Mang vào tăng hỏa công, phòng ngự tăng 20%, công kích tăng 10%

Kỹ năng kèm theo:

Thần Quỷ Dạ Khốc (Cấp 1): Công kích đơn, gây ra 3000 điểm sát thương. Thanh âm phát ra khiến mục tiêu tê liệt trong vòng 3 giây.

Thiên Địa Đồng Bi (Cấp 1): Kỹ năng phụ trợ, giảm 10% lực phòng ngự, tăng 20% lực công kích.

Trời Tru Đất Diệt (Cấp 1): Công kích diện rộng, phạm vi 10m, gây ra 1500 điểm sát thương, có xác suất khiến mục tiêu bị thiêu cháy trong vòng 10 giây.

Thích Thiếu Thương cười đắc ý ghé lại gần: “Triều Triều, thế nào, thuộc tính tốt chứ!”

Cố Tích Triều nhíu mày: “Muốn biết? Vậy anh tự mình thử nghiệm đi.” Kích hoạt Thiên Địa Đồng Bi, sau đó một chiêu Thần Quỷ Dạ Khốc bổ ra, trong tiếng gào thét, Thần Long lão đại đáng thương nằm trong vũng máu thê thê thảm thảm xướng: “Ngươi đánh ta bị thương, ta lại cười mà cho qua…”

Mọi người Liên Vân ở một bên cảm khái vô biên.

Hoa Cảnh Thiên: “Sau này lão Đại muốn áp Triều Triều càng khó hơn.”

Lưu Trọng Lâu: “Thần khí đối thần khí, cuối cùng sẽ là PK!”

Giựt tiền or cướp sắc: “Căn bản chính là một giết một chịu.”

Hữu phỉ quân tử: “Sản phẩm Hữu phỉ, đương nhiên thượng hạng!”

Liên Vân tam loạn hai mắt phát sáng: “Sư phụ, người thật lợi hại…”

Hồng Bào che mắt: “Ta không có loại lão Đại này, ta không biết hắn…”

Nhìn xem thời gian không còn sớm, Cố Tích Triều chuẩn bị logout.

Thích Thiếu Thương bỗng nhiên kéo tay cậu: “Triều Triều, đừng quên cuộc hẹn đêm mai nha…”

Cố Tích Triều gật đầu: “Ngày mai tới nhà của tôi, thế nào?”

Thích Thiếu Thương mừng rỡ: “Tốt, nhà cậu ở đâu?”

“Ngày mai tôi tới tìm anh.” Cố Tích Triều nhẹ nhàng cười, sau đó hình ảnh chậm rãi mờ nhạt, cuối cùng biến mất.

Thích Thiếu Thương vẫn đứng tại chỗ, lẩm bẩm nói: “Tới nhà cậu?”

Trên mặt lộ ra một nụ cười cổ quái: “Chẳng lẽ có cái gì kinh hỉ sao?”

————

Đây là lần đầu tiên Thích Thiếu Thương đến nhà cậu.

Căn nhà trọ không lớn lắm, nhưng mang đậm phong cách Cố Tích Triều, đồ đạc không nhiều, không gian thoải mái sạch sẽ, lại lộ ra cảm giác lạnh lùng.

Cố Tích Triều cởi áo khoác, đi hướng tủ lạnh: “Anh muốn uống gì? Tôi chỉ có bia, không có rượu.”

Thích Thiếu Thương bật cười: “Cậu chỉ có bia còn hỏi tôi uống gì?”

Cố Tích Triều quay đầu lại: “Nhưng nếu không uống bia thì còn có nước hay cà phê, anh vẫn còn lựa chọn không phải sao?”

Thích Thiếu Thương nhìn cậu thật lâu: “Cậu vẫn là như vậy không cho người khác lựa chọn nào sao?”

“Chỉ là uống rượu mà thôi, nói sâu xa như vậy làm gì.” Ôm mấy chai bia đi tới, đưa cho hắn một chai, hai người sóng vai ngồi xuống trên thảm trải sàn.

Cố Tích Triều mở ra chai bia, hơi hơi nghiêng tới trước, khóe miệng cong lên thành độ cong mê người: “Cạn ly.”

Hai chai bia nhẹ nhàng chạm nhau, phát ra âm thanh thanh thúy.

Thích Thiếu Thương nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Tích Triều, những lời tôi nói trong trò chơi, tất cả đều là nghiêm túc.”

“Vậy cậu thì sao, cậu nghĩ thế nào?”

Cố Tích Triều trầm mặc một hồi sau đó nói: “Hiện thực cùng trò chơi dù sao cũng vẫn bất đồng.”

“Tôi biết, tôi biết giữa chúng ta còn rất nhiều vấn đề, nhưng chỉ cần cậu nguyện ý, chúng ta có thể cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết.” Một đôi mắt đen sáng chăm chú nhìn cậu, “Cậu đồng ý chứ?”

Cố Tích Triều trầm mặc, tiếp tục uống bia.

Bỗng nhiên Thích Thiếu Thương đỡ lấy đầu, biểu cảm có chút thống khổ: “Đầu thực choáng… Sao lại không cử động được…”

“A, quên nói cho anh biết trong chai bia của anh tôi đã không cẩn thận cho thêm ít thuốc.” Cố Tích Triều buông tay, biểu tình trên mặt hết sức vô tội.

Thích Thiếu Thương nhíu mày: “Vì cái gì. .”

“Bởi vì tôi cần anh ở lại đây một tuần.” Cố Tích Triều ôn nhu mỉm cười, “Tôi không nỡ để anh đi.”

“Cậu muốn tôi ở lại mà còn bỏ thuốc tôi sao?” Ánh mắt mập mờ đảo quanh người cậu, “Chỉ cần cậu nói ra, muốn tôi ở lại cả đời cũng không thành vấn đề.”

Cố Tích Triều hừ một tiếng: “Nghĩ tốt nhỉ, tóm lại anh sẽ không tổn thất gì, sau một tuần tôi tự nhiên sẽ thả anh đi.”

“Công ty không có tôi quản lý còn gọi là không có tổn thất sao? Triều Triều, khẩu vị của cậu cũng quá lớn đi.” Thích Thiếu Thương cười khổ

“Anh đã sớm biết mục đích của tôi rồi, còn cần gì phải ở đây diễn trò?”

“Cậu muốn thay Phó Tông Thư thu mua tập đoàn Thiên Dương của tôi đúng chứ. Tôi chỉ là tò mò trong một tuần ngắn ngủi cậu làm thế nào được?”

Cố Tích Triều cười cười: “Tôi nghe nói chủ tịch tập đoàn Thiên Dương muốn đem công ty bán cho tập đoàn Phó thị. Mọi người sau khi biết liền muốn tìm chủ tịch để hỏi cho rõ, lại phát hiện chủ tịch mất tích khiến cho lòng người bàng hoàng, theo đó cổ phiếu của tập đoàn Thiên Dương liền nhanh chóng rớt giá, vì thế lời đồn liền biến thành sự thật.”

“Thiên lý chi đê hủy vu nghĩ huyệt(ngàn dặm đê điều bị hủy bởi một ổ kiến) a, đáng tiếc cho tập đoàn Thiên Dương lớn như vậy cứ thế vỡ thành từng mảnh thay đổi triều đại.” Cố Tích Triều thở dài lắc đầu liên tục, tựa như cảm thấy thực tiếc hận.

“Nguyên lai là như vậy, Tích Triều, cậu vẫn luôn gạt tôi sao.” Thích Thiếu Thương nhìn qua có chút bi thương, “Nguyên lai hết thảy đều là giả sao?”

“Chúng ta đều giống nhau thôi.” Cố Tích Triều sắc mặt âm trầm nhìn thẳng vào hắn, “Anh cũng có mấy phần sự thật chứ?”

“Cao thủ đệ nhất, cầm một thanh đệ nhất thần khí, làm nhiệm vụ gì cũng thuận lợi, nhân phẩm cao đến kinh người, ngay cả NPC cũng nhìn anh với con mắt khác, thế giới này thực sự có người may mắn như vậy sao?” Cố Tích Triều giễu cợt, lại không biết là đang cười Thích Thiếu Thương hay cười chính bản thân mình.

“Kỳ thật toàn bộ những thứ này là bởi vì anh chính là chủ tịch giấu mặt của tập đoàn Vương Đạo đi.”

“Người bảo Cao Kê Huyết làm khó tôi cũng là anh đúng không?”

Thích Thiếu Thương không phủ nhận: “Làm thế nào mà cậu biết được?”

“Tôi vẫn luôn hoài nghi anh, anh luôn xuất hiện ở thời điểm tôi cần nhất, hơn nữa thời gian vừa đúng, con người tôi trước giờ không tin trùng hợp.”

“Nếu đoán không sai thì khi mà tôi vừa vào trò chơi anh đã biết rồi đi. Hẳn anh biết tôi là người phụ trách thu mua tập đoàn Thiên Dương nên muốn cho tôi chút giáo huấn, đồng thời cũng nhân cơ hội tiếp cận tôi, đúng chứ.”

“Bảy tám phần mười.”

“Tôi vẫn luôn nghi ngờ, cho đến đêm hôm đó nhìn thấy anh, biết anh là tổng tài tập đoàn Thiên Dương. Đường đường một tổng tài  tại sao lại trầm mê trong game online đây? Cho nên tôi bắt đầu điều tra quan hệ của Thiên Dương với Vương Đạo.”

“Nga, vậy cậu tra được gì rồi?” Thích Thiếu Thương vẫn ung dung trấn định như cũ.

“Thiên Dương tập đoàn là do cha anh để lại cho anh, mà tập đoàn Vương Đạo là do anh tự mình thành lập, nhưng chuyện này không công khai ra mà anh lại ẩn sau màn chỉ huy, tôi nói không sai chứ?”

Thích Thiếu Thương gật gật đầu: “Cậu rất thông mình.”

“Nhưng có một chuyện tôi không rõ.”

“Chuyện gì?”

“Anh biết rõ nếu tôi nhìn thấy anh sẽ biết ngay thân phận của anh, vì cái gì còn muốn gặp tôi? Đêm hôm đó là anh đặc biệt đến gặp tôi đúng không.”

“Cậu hỏi tôi vì sao? Tôi nghĩ rằng cậu là người bày ra chuyện này hẳn phải hiểu được. Hay là cậu muốn tự tôi nói ra?”

Ánh mắt Cố Tích Triều lóe sáng một chút, không nói gì.

“Cậu biết tôi vẫn luôn chờ cậu, chờ cậu nói cho tôi biết con người thật của cậu, chờ cậu buông bỏ nhiệm vụ của mình.” Thích Thiếu Thương nói rất chậm, rất rõ ràng, tựa như e sợ Cố Tích Triều sẽ nghe không rõ, “Tích Triều, buông tay đi, cậu sẽ không thành công đâu.”

“Ở cùng với tôi được chứ, cái gì tôi cũng có, chúng ta sẽ hạnh phúc mà.”

“Đó là của anh, không phải của tôi.”

“Thích Thiếu Thương, nếu tôi lấy đi công ty của anh, anh sẽ thực hiện lời hứa đến bên tôi chứ?”

Thích Thiếu Thương chăm chú nhìn vào cậu, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo: “Tôi hận nhất là bị phản bội, nếu cậu còn có một phần thật tâm vậy hãy buông tay đi.”

“Xem ra chúng ta không thể thương lượng được đâu.” Cố Tích Triều hơi cúi đầu, không nhìn ra được vẻ mặt của cậu, giống như cười lại như đang khóc, “Vậy đành phải giữ anh ở lại đây một tuần thôi.”

Ngẩng đầu, trên mặt là nụ cười như có như không: “Sau này chỉ sợ sẽ thành người lạ rồi, chúng ta cần phải hảo hảo quý trọng bảy ngày này.”

Trong tay cậu có thêm một chiếc còng tay: “Ủy khuất anh rồi.”

Đến gần Thích Thiếu Thương, vừa định bắt lấy tay hắn, ai ngờ hắn lại giống như cá trạch mà trượt ra, trở tay túm lấy lấy lập tức còng tay Cố Tích Triều khóa lại ở đầu giường.

Một loạt động tác xảy ra chỉ trong nháy mắt, nhanh đến Cố Tích Triều cũng không phản ứng kịp.

Nhìn bàn tay bị còng trên giường, Cố Tích Triều cắn răng: “Anh giả vờ sao?”

Biểu cảm của Thích Thiếu Thương có chút phức tạp lại hơi thất vọng: “Tôi đã nói cậu sẽ không thành công, vì cái gì lại không nghe khuyên bảo chứ.”

======

ohlala, chương sau set pass được rồi, tiểu Cố bị bóc tem là bị bóc tem =)))

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s