Mười Lăm Lượng (TC) Chương 3

 

Chương 3

Chiến sự gian nan vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.

Vài lần bị địch nhân vây khốn, Thích Thiếu Thương đã không thể nghĩ đến cái gì chiến thuật chiến lược, chỉ có thể bằng vào kiếm phong như thiểm điện mà liều chết xông tới.

Một ngày một đêm chém giết đi qua, hai bên đều mệt mỏi không chịu nổi, Thích Thiếu Thương đứng trước nơi đóng quân, nhìn xuống hàng loạt trại binh bị thương, có điểm tuyệt vọng.

Không biết từ nơi nào truyền đến tiếng đàn âm vang, giống như âm điệu tiễn đưa hôm đó.

Thích Thiếu Thương men theo tiếng đàn, đến bên đống lửa cạnh lều trại tìm được thư sinh kia. Y ngẩng đầu hướng hắn mỉm cười, từ trong ống tay áo lấy ra thỏi bạc, nhẹ đưa qua: “Trả lại ngươi.”

Thích Thiếu Thương đưa tay đón lấy, bỗng “sưu” một tiếng, trước mắt hắn là một mảng huyết hoa, thanh y thư sinh bị một mũi tên xuyên thấu qua ngực, chậm rãi ngã xuống.

Hắn nghe được thanh âm kinh hãi của chính mình kêu to: “Không cần——-” người liền tỉnh lại.

Cười thầm bản thân mình thế nhưng lại mệt đến mức này, ngay cả đứng cũng ngủ được, nhưng lại không tự chủ đưa tay xoa nhẹ lên trái tim vẫn còn đập mạnh liên hồi. Trong mộng là sự sợ hãi mà từ trước đến nay hắn chưa từng trải nghiệm qua, cũng khiến hắn ý thức được có một số chuyện đã không còn giống như lúc trước, về thư sinh kia.

Thời điểm trời vẫn còn chưa sáng tỏ, Thích Thiếu Thương tập trung toàn bộ lực lượng còn sót lại, vọt vào quân doanh của địch.

Nhìn thấy đại đương gia dẫn đầu thiên quân vạn mã tung hoành như du long trùng thiên, Liên Vân tướng sĩ cũng sĩ khí đại chấn, lấy một chống trăm ra sức chém giết. Hồ man binh mã rất nhanh bị lượt trùng kích này đánh cho chạy tán loạn.

Sau này có nhất nhiều loại binh thư viết lại cuộc chiến kinh điển này, nhưng lại không có người nào chân chính biết được nguyên nhân thắng lợi của nó.

Có người nói bởi vì khí hậu, có người nói bởi vì địa lợi, cũng có người nói bởi mị lực của Thích Thiếu Thương quá chói lọi.

Chỉ có Nguyễn Minh Chính vẫn luôn đi theo bên người Thích Thiếu Thương mới biết được sự thật, nhưng là có đánh chết nàng cũng sẽ không chịu nói ra, bởi trong cả một đường chém giết đó, nàng nghe được hắn chỉ lặp đi lặp lại ba chữ—

Mười lăm lượng!

Thời điểm dẫn theo nghĩa quân cao hứng phấn chấn trở lại Huỳnh Thạch thành, Thích Thiếu Thương liền nhìn thấy từ xa một thân ảnh thanh sắc.

Hắn ngẩng đầu cho y một cái tươi cười thật tươi, mặc dù không cam đoan người kia có thể từ trong đống thương binh nhận ra mình, khoảng cách lại quá xa, nếu không phải bộ thanh sam kia quá đặc biệt, có lẽ hắn cũng sẽ chỉ cho là một điểm nhỏ mơ hồ mà thôi.

Dường như y đã thấy được, lại còn hướng mình mỉm cười? Thích Thiếu Thương còn đang cố gắng nhìn rõ vẻ mặt của y xác định bản thân không phải tự mình đa tình thì người kia đã phất tay áo một cái biến mất sau cổng thành.

Bất luận như thế nào tâm tình cũng thực khoái trá.

Thích Thiếu Thương không để ý chiến mã mỏi mệt, nhanh thúc dục mấy roi thẳng tiến đến trong trại, thậm chí thiếu chút nữa đi nhầm cửa (cách vách chính là tửu quán…=.=)

Trở lại Liên Vân trại, dàn xếp thương binh, trấn an thân nhân tử sĩ, thẳng đến tận bầu trời tối đen vẫn bận tối mắt, Thích thiếu Thương thực hâm mộ đám trại binh đang chúc mừng thắng lợi say khướt trong tửu quán kế bên.

Đợi cho toàn bộ xong xuôi đã là canh hai. Tửu quán sớm đóng cửa, chính là đèn lồng trong viện vẫn sáng như cũ, giống như đang chờ đợi cái gì.

Thích Thiếu Thương ngựa quen đường cũ trèo tường qua, tìm được Cố Tích Triều trong phòng bếp đưa lưng về phía hắn.

Trong phòng ngọn đèn hơi mờ tối, mông lung nhìn thấy Cố Tích Triều đang đứng rửa bát, ống tay áo rộng thỉnh thoảng rơi xuống, vén lên, lại rơi xuống.

Thích Thiếu Thương không tiếng động tiến lên, từ phía sau giúp y một gấp lại một gấp cuốn lên, động tác không chút do dự, mí mắt cũng chưa nâng lên, giống như đã muốn làm như vậy trăm ngàn lần.

Cố Tích Triều hai tay hơi cứng đờ, sau đó hạ xuống mi mắt, mặc cho hắn đem ống tay áo vén lên, tiếp tục rửa bát.

Nhiều khi, nói nhiều không bằng làm một động tác đơn giản mà ý nghĩa.

Đêm này khách nhân rất nhiều, bát đĩa xếp thành một tòa núi nhỏ, hai người im lặng không nói gì rửa cả đêm.

Thích Thiếu Thương đang muốn theo tường trở về, Cố Tích Triều đột nhiên hỏi: “Ngươi đã uống qua rượu không pha nước chưa?”

Đêm hôm đó, Thích Thiếu Thương không có trở về.

Hắn ngồi tại hầm rượu Kỳ Đình tửu quán thưởng thức loại rượu nguyên chất nhất Pháo Đả Đăng, cảm nhận cái gọi là đầy đầu yên hà liệt hỏa.

Tửu quán lão bản lại chỉ uống hai chén đã say.

Sau đó,

Hắn cũng say.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thích Thiếu Thương vẫn như cũ mang theo bộ mặt chính khí biểu diễn tiết mục trèo tường trở về đại trướng, đi kèm theo là một loạt thanh âm rơi vỡ cùng hành động lấy lại cằm rơi trên đất của các trại binh Liên Vân.

Buổi sáng hôm đó, Thích đại đương gia luôn tinh thần sáng láng ngay cả báo cáo kiểm tra cũng không làm, ngủ một giấc tới tối.

Mà cũng ngay hôm đó, Kỳ Đình tửu quán đều không mở cửa, nghe nói Cố lão bản thân thể không khỏe, cả ngày đều nằm trên giường.

 

By dandyshin

2 comments on “Mười Lăm Lượng (TC) Chương 3

    • ừm ừm, nghĩ đến cảnh bb vén tay áo cho mn mà thấy nó đầm ấm ngọt ngào vô cùng luôn ý :”>
      15 lượng này ko hẳn chỉ là xiền thôi nha, nó nhắc bb nhớ đến món nợ của mn để lấy động lực đó =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s