Túy hà (Lục Lệ) Chương 5

 

Chương 5:

“Ta biết. Y chắc đã hứa hẹn với các người.” Lục Tiểu Phụng có chút không để ý trả lời. Lệ Nam Tinh không phải là người giỏi nói dối, từ lúc y đưa viên thuốc cho hắn, hắn liền biết y nói dối. “Việc này có liên quan đến Trọng cô nương phải không.”

Liên Y gật đầu “Thứ hắn cho ngươi ăn không chỉ không áp chế độc tính, ngược lại còn làm tăng thêm độc chất. Đến lúc đó, ngươi một sự lựa chọn cũng không có.”

Lục Tiểu Phụng nghiêm nghị nói: “Liên Y cô nương, ta thực cảm kích hảo ý của cô, nhưng Lệ Nam Tinh là bằng hữu của ta, ta tin tưởng y.”

Tuy rằng hắn và Lệ Nam Tinh mới quen biết nhau không lâu, nhưng hắn tin tưởng Lệ Nam Tinh, hắn luôn có trực giác tin rằng người này đáng để hắn tín nhiệm. Điều này hoàn toàn nảy sinh từ nội tâm, ngay cả chính hắn cũng không biết lý do tại sao, nhưng hắn cảm thấy hắn rất hiểu người này, y đáng giá.

Liên Y lắc đầu nói: “Người ta nói Lục Tiểu Phụng thông minh tuyệt đỉnh, ta lại thấy chỉ là một kẻ đần độn.”

Lục Tiểu Phụng vuốt râu, bất đắc dĩ nói: “Ta cũng không tự nhận mình thông minh, cô thấy ta đần độn thì đần độn cũng được.”

Liên Y phì cười, sau đó nghiêm túc nhìn Lục Tiểu Phụng “Lục Tiểu Phụng, nhớ kỹ rằng không nên tin lời nói của bất luận kẻ nào trong Liên gia trang.”

Thời điểm Lục Tiểu Phụng trở về phòng của mình, Tư Không Trích Tinh đã ngủ lâu rồi. Mà cách vách, Hoa Mãn Lâu và Lệ nam Tinh vẫn còn sáng đèn.

“Lệ huynh, huynh có tâm sự sao?”. Từ lúc vào phòng, Lệ Nam Tinh liền không nói câu nào, giống như đang tự hỏi điều gì, Hoa Mãn Lâu thấy vậy không khỏi hỏi dò.

Hoa Mãn Lâu không phải người nhiều chuyện, y đương nhiên biết một người hiểu biết suy nghĩ thì không nên quấy rầy, nhưng Lệ Nam Tinh thời điểm này lại tản mát ra loại khí tức tiêu điều, trong trẻo mà lạnh lùng, khiến cho hoa Mãn Lâu không hỏi không được.

“Hoa huynh, ta không sao.” Lệ Nam Tinh lắc lắc đầu trả lời. “Hoa huynh, huynh biết thân phận của ta chứ?”

“Giáo chủ Thiên Ma giáo sao?” Hoa Mãn Lâu rót một chén trà cho Lệ Nam Tinh, “Chuyện này có quan hệ gì?”

“Hoa huynh nếu biết, tại sao lại đồng ý cùng ta kết giao?”

“Lệ huynh có thể vì Hoa mỗ là một người mù mà không muốn kết giao chứ?”

“Sẽ không!” Lệ Nam Tinh nghiêm mặt nói, y tuyệt đối sẽ không vì Hoa Mãn Lâu tàn tật mà khinh thường, Hoa Mãn Lâu chính là Hoa Mãn Lâu, vô luận là người mù hay kẻ điếc, vẫn là Hoa Mãn Lâu độc nhất vô nhị.

“Vậy Hoa mỗ cũng không biết.” Hoa Mãn Lâu trả lời. “Lệ nam Tinh chính là Lệ Nam Tinh, mặc kệ huynh hôm nay mang thân phận là giáo chủ Thiên Ma giáo hay là giang dương đại đạo, huynh chính là Lệ Nam Tinh, là hảo hữu của Hoa mỗ.”

Lệ nam Tinh nở nụ cười, gật đầu: “Đa tạ Hoa huynh.”

Hoa Mãn Lâu lại lắc đầu cười nói: “Lời này bất quá là do người khác nói, Hoa mỗ bất quá chỉ mượn để nói, muốn cảm tạ huynh phải cảm tạ hắn.”

“Lục Tiểu Phụng sao?” Lệ Nam Tinh chợt nhớ tới bốn hàng lông mi kia, nhìn qua có chút lôi thôi, những vẫn vui vẻ cười, Lục Tiểu Phụng.

Hoa Mãn Lâu gật đầu.

“Đó là do hắn không biết việc ta làm, ở rừng trúc, ta từng muốn hại hắn…” Lệ Nam Tinh nhớ lại chuyện ở rừng trúc, không biết nên nói với Hoa Mãn Lâu thế nào.

Hoa Mãn Lâu thấy vậy lại cười cười “Nhưng cuối cùng huynh không phải đã đổi viên thuốc sao?”

Lệ Nam Tinh ngạc nhiên nhìn chằm chằm Hoa Mãn Lâu. Hoa Mãn Lâu đích thực là người mù, điều này không thể dối được, nhưng vì cái gì y biết rõ ràng như vậy?

Hoa Mãn Lâu tuy rằng nhìn không thấy, nhưng theo hơi thở của Lệ Nam Tinh có thể thấy rõ là đang ngạc nhiên.

“Nam Tinh, huynh không biết cách gạt người.” Hoa Mãn Lâu cười nói.

“Vậy từ lúc bắt đầu Lục Tiểu Phụng đã biết viên thuốc kia là độc dược?”

“Hắn muốn lấy nước là bởi vì hắn cảm thấy một lượng lớn độc dược như vậy mà nuốt từ từ thật sự quá vất vả, không bằng một hơi nuốt hết, đau dài không bằng đau ngắn. Thật không ngờ huynh cuối cùng lại đem viên thuốc thay đổi, hại hắn nhất thời không chú ý bị sặc.”

Nhớ tới bộ dáng chật vật của Lục Tiểu Phụng, Hoa Mãn Lâu cũng không nén được cười.

…“Sẽ không, bởi vì chúng ta là bằng hữu. Mà ta tin tưởng huynh, người bằng hữu này!”

Lục Tiểu Phụng, ngươi rốt cuộc là người như thế nào? Lệ Nam Tinh không khỏi tò mò.

———–

Bình minh, khắp không gian tràn ngập hương hoa thơm ngát.

Lệ Nam Tinh một đêm không ngủ, điều này với y mà nói là rất hiếm có, bởi với tư cách một thầy thuốc, y biết rõ nghỉ ngơi là rất trọng yếu. Nhưng y lại không ngủ được vì những suy nghĩ về người kia.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến thanh âm, một nha hoàn hướng y cúi chào nói: “Lệ công tử, tiểu thư nhà ta xin mời.”

Mới sáng sớm, Liên tiểu thư của Liên gia trang mở tiệc chiêu đãi, chỉ mời Lục Tiểu Phụng cùng Lệ Nam Tinh. Tư Không Trích Tinh sau khi nghe được tin tức này, căm giận mà nói: “Lục tiểu kê này sao lại may mắn như vậy chứ, rõ ràng chỉ là một con gà, tiểu thư này lại chỉ mời hắn mà không mời ta, nhãn quang không tốt mà.”

Hoa Mãn Lâu nghe vậy cũng cười không nói.

Lục Tiểu Phụng cùng Lệ Nam Tinh cùng đi tới đại sảnh Liên gia trang, nhưng nha hoàn lại ngăn bọn họ lại: “Xin lỗi, tiểu thư là thỉnh hai vị đến gian phòng của tiểu thư.”

Một nữ tử chưa xuất giá lại mời hai nam tử xa lạ đến phòng của mình, mà trong hai người còn có một lãng tử nổi danh giang hồ, rốt cuộc là có nguyên do gì.

Rất nhanh hai người đã đến trước khuê phòng của Liên tiểu thư. Quả nhiên là khuê phòng Liên tiểu thư của Liên gia trang, cẩm dệt thêu hoa, hương khí say người. Bên trong phòng mỗi kiện đồ vật đều vô cùng quý giá. Rèm dệt từ Thiên Tàm tơ, tựa hồ còn mang theo chút hàn khí. Bên cửa sổ đặt một chậu Kim Lan. Đèn là Long cung đăng, trên mặt bàn còn có không ít kỳ trân dị bảo.

“Khó trách tiểu thư này không mời Hầu tử, nếu Hầu tử biết được thì gian phòng này đã sớm trống rỗng rồi.” Lục Tiểu Phụng nhìn khắp gian phòng, cười hiểu rõ.

Lệ Nam Tinh nhớ tới Tư Không Trích Tinh, cũng gật đầu tán thành.

Ngay lúc đó, đại tiểu thư Liên gia trang mới xuất hiện.

Nếu như nói vẻ đẹp của Liên Y đã được coi là trang tuyệt sắc, nhưng nếu so sánh với vị đại tiểu thư này, Liên Y cũng chỉ xếp vào một nha hoàn bình thường.

Vẻ đẹp của Liên Y có thể khiến cho người ta liên tưởng tới nhiều thứ, nhưng vẻ đẹp của cô nương trước mặt này lại khiến cho người khác dường như quên đi mọi thứ.

“Tiểu nữ Liên Quy Trữ.” Liên Quy Trữ giới thiệu.

“Không biết Liên tiểu thư tìm chúng ta có chuyện gì?” Lục Tiểu Phụng nhìn thoáng qua Lệ Nam Tinh, mở miệng hỏi. Lệ Nam Tinh lại vẫn như cũ ngồi lẳng lặng không nói gì.

“Hai vị đại hiệp, cứu mạng a!” Liên Quy Trữ nói xong, liền nhào vào lòng Lệ Nam Tinh, thất thanh khóc lóc.

Ai có thể đẩy một cô gái đang khóc ra được? Nhất là người thiếu nữ này còn là một giai nhân tuyệt sắc, điềm đạm đáng yêu? Ai cũng không thể, cho nên Lệ Nam Tinh cũng không thể.

Y không chỉ không đẩy ra, ngược lại còn nhẹ nhàng vỗ về Liên Quy Trữ, ân cần nói “Liên tiểu thư, cô nương cứ từ từ nói.”

Lục Tiểu Phụng cực kỳ không thích hình ảnh như vậy. Hắn vốn tưởng rằng Liên Quy Trữ nhất định sẽ vùi đầu vào ngực mình, ngay cả lời an ủi hắn cũng đã chuẩn bị xong, nhưng lại không ngờ Liên Quy Trữ lại chọn Lệ Nam Tinh.

Lục Tiểu Phụng chưa bao giờ là một người hẹp hòi, hắn cũng không ngại cô gái kia chọn lựa ai, nhưng cái hắn để ý là người bị nàng ôm là Lệ Nam Tinh. Điều này ngay cả hắn cũng không biết tại sao lại để ý, thế nhưng hắn chính là để ý.

Vì thế hắn lập tức cắt ngang cảnh này: “Liên tiểu thư, tiểu thư còn tiếp tục khóc nữa thì nơi này sẽ thành Kim Sơn tự mất.”

Liên Quy Trữ bị trêu chọc, nín khóc mỉm cười, nâng tay lau nước mắt của mình.

“Cô nương nói muốn chúng ta cứu, có ai muốn giết cô sao?” Lệ Nam Tinh ôn hòa nói, sợ lại làm cho Liên Quy Trữ hoảng sợ thêm.

“Là Đường tỷ của ta, Liên Y, là nàng muốn giết ta.” Liên Quy Trữ nói những lời này xong thân mình nhịn không được phát run, mang theo sợ hãi vô cùng.

“Liên Y nếu là Đường tỷ của cô, vì sao lại phải giết cô?” Lục Tiểu Phụng khó hiểu.

“Lục đại hiệp, đại hiệp thấy gia sản của Liên gia trang thế nào?” Liên Quy Trữ trấn định tâm tình, thong thả nói.

“Rất lớn.” Lục Tiểu Phụng nghiêm túc nói. Liên gia trang này gia sản đích thực là không đếm được, chưa nói đến căn phòng của Liên Quy Trữ đã là vô giá, riêng việc ở nơi Tái Ngoại đầy gió cát này mà có thể dựng được một sơn trang như vậy, tài lực này không phải người bình thường có thể đảm đương được.

“Ta thà rằng Liên gia không có nhiều tài sản, nếu vậy tỷ muội chúng ta cũng sẽ không đến nước này.” Liên Quy Trữ khi nói lời này mang theo bi thương sâu sắc.

“Ta cùng Đường tỷ từ nhỏ cảm tình rất tốt, cha mẹ của tỷ chết sớm, là phụ mẫu ta đón nàng vào Liên gia trang. Chúng ta từ nhỏ vẫn ăn ở chung với nhau, nhưng từ khi phụ mẫu ta đồng thời qua đời vì bạo bệnh, mọi chuyện đều bắt đầu biến hóa. Đường tỷ cảm thấy bản thân như đang ăn nhờ ở đậu ở Liên gia trang nên thường xuyên ra ngoài không về, còn luôn né tránh ta. Ta vốn định phân một nửa gia sản của Liên gia trang cho tỷ ấy quản lý, lại không ngờ được Đường tỷ lại có thể vì gia sản mà muốn giết ta.”

Khuôn mặt Liên Quy Trữ lúc đau đớn kể chuyện lại mang một loại xinh đẹp khôn xiết, khiến cho người khác không tự giác muốn an ủi nàng.

“Liên cô nương, không nên quá thương tâm.” Lệ Nam Tinh ôn nhu nói “Có lẽ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.”

“Không phải.” Liên Quy Trữ rung rung lệ lắc đầu. “Ta nguyên tưởng rằng hạ nhân chỉ nhiều chuyện nói nhảm, nhưng đến một ngày ta đã biết được mọi chuyện.” Liên Quy Trữ lấy ra một cái túi nhỏ. Hương bao này được làm rất khéo léo tinh tế, nhưng hương liệu bên trong đều đã hư mòn hết.

Lục Tiểu Phụng lấy chiếc túi nhìn kỹ, mới mở miệng nói: “Cái này ban đầu hẳn là Túy Hà đi.” Mùi hương này hắn đã từng ngửi qua một lần rồi.

“Đúng vậy. Giá hương này là do biểu tỷ tặng cho ta, ta lúc đó rất vui mừng mà nhận lấy, nhưng không quá bao lâu ta liền phát hiện, hương bao này là đựng Túy Hà.”

“Có vấn đề gì sao?” Lệ Nam Tinh khó hiểu hỏi lại. Hương bao này tuy hương khí không còn, nhưng nếu thực là cống phẩm thì hẳn không phải tầm thường.

“Ta từ nhỏ đối với Cúc hoa đều rất mẫn cảm, chỉ cần một ít hương Cúc hoa cùng khiến ta khó chịu, chuyện này Đường tỷ biết rõ.” Nói tới đây, Liên Quy Trữ đã nước mắt lưng tròng, nha hoàn ở một bên liền đi lên an ủi tiểu thư của mình.

Lục Tiểu Phụng cùng Lệ Nam Tinh đều không nói gì, chờ Liên Quy Trữ lau khô nước mắt nói tiếp.

“Mà hiện tại Đường tỷ cư nhiên còn thuê người tới giết ta, ta chỉ là một nữ tử yếu đuối không biết võ công, đành phải bất đắc dĩ mạo muội cầu cứu hai vị đại hiệp.”

Nói xong, Liên Quy Trữ chỉ cúi đầu yên lặng nức nở. Từng giọt nước mắt không tiếng động lặng lẽ rơi xuống vạt áo.

Nếu Lục Tiểu Phụng lúc này còn từ chối, cự tuyệt một cô nương như vậy, hắn tuyệt đối không phải là Lục Tiểu Phụng nữa. Vì vậy hắn vỗ ngực đồng ý.

“Liên cô nương, cô nương yên tâm, có Lục Tiểu Phụng ta ở đây, ta nhất định sẽ bảo vệ cô an toàn.”

Lệ Nam Tinh cũng gật đầu.

Đêm đó, hai người đều không trở về phòng của mình mà đứng ở cửa phòng Liên Quy Trữ canh giữ.

Bỗng nhiên một bóng đen bay vụt qua, Lục Tiểu Phụng lập tức đuổi theo, còn Lệ Nam Tinh vẫn ở nguyên chỗ cũ.

Sau đó, một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trước mặt Lệ Nam Tinh.

Liên Y mặc một bộ xiêm y màu lục nhạt tiến đến gần y. “Lệ công tử, đã lâu không gặp.” Liên Y cười nói.

Lệ Nam Tinh tay đang nắm chặt kiếm, nhưng lại lập tức buông ra. “Liên Y cô nương, có gì chỉ giáo?”

“”Đoản mộng y nhiên giang biểu, lão lệ sái tây châu. Nhất tự vô đề xử, lạc diệp dã sầu.” Liên Y nhẹ nhàng đọc một bài thơ, sau đó vừa lòng chứng kiến Lệ Nam Tinh sắc mặt đại biến.

“Yến Yến ở đâu?” Lệ Nam Tinh nắm chặt cổ tay Liên Y, hung hăng hỏi.

Câu thơ này được viết trong lá thư mà y nhận được. Phong thư kia gửi cho y bên trong chỉ có một viên thuốc, một bài thơ và một câu nói.

Thuốc chính là độc dược, độc Xuyên Trang Đoạn Sinh, viên thuốc này cuối cùng y vẫn không đành lòng đưa cho Lục Tiểu Phụng ăn.

Thơ, chính là bài thơ mà Yến Yến viết: “”Đoản mộng y nhiên giang biểu, lão lệ sái tây châu. Nhất tự vô đề xử, lạc diệp dã sầu.” Vẫn như trước nhầm “Lạc diệp đô sầu” thành “Lạc diệp dã sầu”

Còn câu nói lại cực kỳ đơn giản: “Lục Tiểu Phụng phải nuốt viên thuốc này.” Lời nói này vô cùng đơn giản nhưng lại khiến cho Lệ Nam Tinh cân nhắc rất lâu, cuối cùng vẫn là làm không được.

Lục Tiểu Phụng kỳ thật đã tính sai, Lệ Nam Tinh chưa từng có giao ước gì với Liên gia trang, bởi từ đầu đến cuối y vẫn không biết bức thư này từ đâu gửi tới. Nhưng hiện tại y đã xác định được chủ nhân của nó.

“Chỉ cần ngươi cùng Lục Tiểu Phụng rời khỏi nơi này, ta cam đoan ngươi sẽ gặp lại được Trọng Yến Yến không bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc.” Liên Y nhìn Lệ Nam Tinh có chút sốt ruột nói.

Lệ Nam Tinh chỉ yên lặng nhìn Liên Y, trả lời: “Ta muốn nhìn thấy Yến Yến trước!”

Liên Y im lặng một hồi, thở dài nói: “Hảo, ngươi đi theo ta.”

Lệ Nam Tinh đi theo Liên Y đi tới gian phòng của nàng liền lập tức chú ý đến người nằm trên giường.

Trọng Yến Yến!

“Yến Yến làm sao vậy?” Lệ nam Tinh lập tức bắt lấy cổ tay Liên Y hỏi dồn.

“Nàng chỉ là hít phải mê hương, đang ngủ.” Liên Y dễ dàng tránh thoát khỏi Lệ Nam Tinh, thản nhiên nói.

Hiện tại, Liên Y  không còn bộ dáng khẩn trương vừa nãy nữa mà đã khôi phục sự bình tĩnh vốn có.

Lệ Nam Tinh tiến lên bắt mạch Trọng Yến Yến, phát hiện chính xác chỉ có ngủ say chứ không bị gì khác.

“Ngươi yên tâm, từ lúc đầu bắt đi ta không có đối với cô ta làm chuyện gì cả.” Liên Y liếp tục nói, sau đó lấy từ trong tủ quần áo ra một thứ gì đó. “Đây là giải dược của Thốn Tương Tư, chỉ cần các ngươi rời đi, ta sẽ đem giải dược cùng Trọng cô nương trả lại cho ngươi.”

“Nếu hiện tại ta muốn mang Yến Yến đi?” Lệ Nam Tinh nâng Trọng Yến Yến dậy, bước ra ngoài.

“Vậy ngươi không thể ra khỏi đây.” Liên Y lạnh lùng nói, nhẹ nhàng buông viên thuốc xuống.

Lệ Nam Tinh biết Liên Y có đủ tự tin, cũng có đủ năng lực, cho nên y vẫn bất động.

Nếu bây giờ trong phòng chỉ có một mình y thì y nhất định sẽ ra khỏi phòng dễ dàng.

Nhưng hiện tại y còn ôm theo một người, mà Trọng Yến Yến còn mê man bất tỉnh. Yến Yến đối với Lệ Nam Tinh rất quan trọng, cho nên Lệ Nam Tinh không thể cử động.

“Liên cô nương, gia sản tiền tài đều là vật ngoài thân, cô nương tội gì vì nó mà tỷ muội tương tàn đến mức ra tay với muội muội của mình?” Lệ Nam Tinh ôn hòa mở miệng.

“Ngươi nói ta muốn giết Quy Trữ?” Liên Y không thể tin hỏi lại. “Ai nói cho ngươi ta muốn giết Quy Trữ?!”

“Là Liên tiểu thư nói cho bọn ta biết.” Lệ Nam Tinh có chút mơ hồ hỏi lại.

“Ha ha ha ha…” Liên Y phát ra một trận cuồng tiếu, tiếng cười vô cùng thê lương. “Nàng nói ta muốn giết nàng, nàng cư nhiên lại nói ta muốn giết nàng!”

Lệ Nam Tinh có chút ngạc nhiên nhìn nữ tử trước mắt có chút điên cuồng.

Bất kể là lần đầu gặp mặt hay mới vừa rồi, Liên Y luôn thể hiện là một người bình tĩnh, cơ trí khó dò. Người như vậy rất đáng sợ, bởi tâm cơ của họ rất sâu, hỉ nộ không bao giờ thể hiện ra ngoài. Người cũng vĩnh viễn không biết được lúc nào đó nàng có thể hay không chém ngươi một đao. Nhưng nữ tử này lại đứng đó mà cười không chút phòng bị, mang theo một chút đau lòng cùng một chút bất khả tin.

Lệ Nam Tinh còn chưa kịp phản ứng, Liên Y đã ngừng cười, sao đó lại trở về bộ dáng nhanh nhã, giống như tiếng cười vừa rồi căn bản chưa từng xuất hiện.

“Ta không bao giờ cũng sẽ không thể giết Quy Trữ.” Liên Y nhìn Lệ Nam Tinh, sau một lúc mới nói ra vài chữ.

Ngay sau đó trước sự kinh ngạc của Lệ Nam Tinh, Liên Y quỳ xuống dưới đất nói nhanh: “Coi như ta cầu xin ngươi, ngươi mang Lục Tiểu Phụng rời Liên gia trang ngay lập tức được hay không? Cái chết của Kim Tiễn Đa ta sẽ chịu trách nhiệm, chỉ cần cho ta ba tháng là được rồi.”

Lệ Nam Tinh lúc này ngẩn người, nhanh bước lên phía trước đỡ Liên Y. “Liên cô nương, cô nương đứng lên rồi nói sau.”

Liên Y kiên quyết lắc đầu vẫn quỳ ở đó khiến Lệ Nam Tinh không biết phải nói thế nào. “Ta, ta…”

Bỗng nhiên Liên Y từ trong ống tay áo rút ra một thanh chủy thủ sắc bén, dưới ánh đèn lóe sáng vạch xuống cánh tay một đao. Từ miệng vết thương máu lập tức chảy ra nhiễm đầy áo rơi xuống sàn. Liên Y chỉ chậm rãi nói: “Lệ công tử, Liên Y cầu xin công tử.”

Có một loại người chỉ có thể mềm chứ không thể cứng. Đối với loại người này thì uy hiếp không có hữu hiệu. Nhưng bởi họ chỉ thích mềm nên không thể chịu được có người bị thương vì họ. Bởi vậy, đối với những người này, khổ nhục kế vĩnh viễn là một phương pháp vô cùng hữu hiệu, mà Lệ Nam Tinh chính là người như vậy.

Lệ Nam Tinh vội vàng gật đầu: “Hảo, hảo, tại hạ đáp ứng cô. Nhưng ta không đảm bảo Lục Tiểu Phụng sẽ đi, cô nương trước mắt thu đao lại đã.”

Liên Y lúc này mới thu thanh chủy thủ lại, đứng lên.

“Cô nương đưa Yến Yến quay về Cái bang đi, ta mang giải dược đi khuyên bảo Lục Tiểu Phụng rời khỏi đây.” Lệ Nam Tinh một bên giúp Liên Y băng bó vết thương, một bên sắp xếp mọi chuyện.

By dandyshin

4 comments on “Túy hà (Lục Lệ) Chương 5

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s