Túy hà (Lục Lệ) Chương 3

 

Chương 3:

Đại lao thành Lạc Dương.

Lục Tiểu Phụng đang ngồi uống rượu. Trúc Diệp Thanh mới ủ mang theo mùi hương thơm ngát đặc biệt.

Bên cạnh hắn là Tiểu Tiểu cô nương của Bách Hoa lâu. Tiểu Tiểu đang rót rượu cho hắn.

Trải trên mặt đất là gấm lụa Dương Châu vô cùng quý giá, người bình thường một năm cũng chưa chắc mua nổi một khối, vậy mà hiện tại lại đang phủ kín nhà lao nơi Lục Tiểu Phụng ngồi.

“Lục tiểu kê, ngươi thật là đang ngồi tù sao?’ Bỗng một thanh âm từ không trung truyền đến, Tư Không Trích Tinh từ trên nóc nhảy xuống, lắc đầu “Đồng nghiệp không đồng mệnh a, tại sao lúc trước ta bị quan sai bắt lại không được đãi ngộ tốt như vậy?”

“Hầu tử, ngươi tới làm một ly.” Lục Tiểu Phụng vuốt râu mép, cười nói.

“Miễn, làm không tốt thì đây sẽ là ly cuối cùng của ngươi rồi, ta cũng không cần tranh cướp với ngươi.” Tư Không Trích Tinh thông thạo mở khóa ra, bước vào nhà lao.

“Vậy thì thật đáng tiếc, dù sao rượu ngon như vậy cũng không có nhiều. Nàng thấy đúng không, Tiểu Tiểu.” Lục Tiểu Phụng nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch, quay đầu hỏi Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu nở nụ cười, mang theo nhu tình đặc biệt của nữ tử Giang Nam “Lục đại gia nói phải là phải.”

“Đúng vậy, rượu ngon như vậy, lại bỏ thêm Thốn Tương Tư, quả thật là rất hiếm thấy.” Lục Tiểu Phụng một bên phe phẩy cái chén, vừa cười vừa nói.

Ánh mắt Lục Tiểu Phụng rất sáng, sáng như các vì sao trên trời. Mà hiện tại hắn đang dùng ánh mắt này nhìn Tiểu Tiểu.

“Lục công tử quả nhiên lợi hại, nhưng không biết Tiểu Tiểu đã sai sót chỗ nào?” Tiểu Tiểu một bên nhìn Lục Tiểu Phụng, một bên đem bầu rượu bỏ xuống. Thốn Tương Tư vô sắc vô vị, hắn làm sao nhận biết được.

Lục Tiểu Phụng liếc nhìn Tiểu Tiểu một cái, thở dài nói: “Nàng nếu chịu cười với ta, ta liền nói cho nàng biết.”

“Nga, công tử muốn Tiểu Tiểu cười, Tiểu Tiểu liền cười cho ngài xem.” Tiểu Tiểu nói xong liền lộ ra một mạt tươi cười. Nụ cười của nàng vô cùng xinh đẹp, dẫn theo một chút yêu mị, lại thêm một chút hiểm độc. Thời khắc nàng cười, một cây độc châm trong tay nàng bắn ra, phóng thẳng đến Lục Tiểu Phụng.

Lục Tiểu Phụng không né không tránh, chỉ cười đứng đó.

Ngay lúc độc châm sắp sửa chạm đến Lục Tiểu Phụng, một đồng tiền bắn đến đem độc châm đánh gãy.

“Lục tiểu kê, số tiền này ta muốn ngươi trả lại gấp mười!” Tư Không Trích Tinh căm giận mở miệng.

Tiểu Tiểu không kịp phản ứng đã bị Tư Không Trích Tinh chế trụ. Nàng chỉ biết phải đề phòng Lục Tiểu Phụng, lại quên mất Tư Không Trích Tinh.

Tư Không Trích Tinh là vua trộm, mọi người chỉ nhớ rõ bản lĩnh trộm đồ của hắn, vì vậy mà quên mất một người muốn đứng được trong giang hồ, bản lĩnh không chỉ có như vậy.

“Cô nương giả rất giống, đáng tiếc cô không biết Tiểu Tiểu có một thói quen.” Lục Tiểu Phụng thảnh thơi ngồi xuống. “Nàng mỗi lần thấy ta đều dùng yên chi Yên Vân, bởi đó là yên chi đắt tiền nhất Lạc Dương. Mà cô nương lại dùng yên chi Đại Yến, nên từ khi cô bước vào nhà lao, ta đã biết cô không phải Tiểu Tiểu. Bởi vậy, những thứ mà cô đưa cho ta, ta đương nhiên phải rất cẩn thận.”

Lục Tiểu Phụng vừa nói vừa đi đến bên người Tiểu Tiểu “Thốn Tương Tư quả thật vô sắc vô vị, nhưng nó có một đặc điểm, khi lay động trong rượu nó sẽ nổi lên chút bọt, tuy rằng bọt này rất khó nhìn thấy, nhưng chỉ cần dụng tâm xem xét, vẫn có thể nhìn ra. Cho nên, vừa rồi ta mới lắc lắc chén rượu này đưa cho Hầu tử.”

“Ta nói Lục tiểu kê ngươi như thế nào lại có hảo tâm, nguyên lai là có mục đích khác.” Tư Không Trích Tinh lập tức kêu lên.

“Lục Tiểu Phụng quả nhiên là lãng tử, chỉ dựa vào màu son của Tiểu Tiểu cũng có thể nhìn ra manh mối.” Tiểu Tiểu cười lạnh lùng.

Lục Tiểu Phụng vuốt vuốt râu “Khó khăn lắm mới gặp được một mỹ nhân như vậy, đối với ý tốt của mỹ nhân, đưng nhiên phải cẩn thận một chút.”

“Nga, làm sao ngươi biết ta xinh đẹp?” Tiểu Tiểu có chút khinh thường “Ngươi chưa từng nhìn thấy diện mạo thật của ta.”

“Mỹ nhân chỉ cần nghe mùi hương là biết ngay. Hương khí trên người cô nương lãnh đạm mà không thô tục, tự nhiên là mỹ nhân.” Lục Tiểu Phụng vừa nói vừa cởi xuống mặt nạ trên mặt Tiểu Tiểu “Quả nhiên là mỹ nhân.”

Dưới lớp mặt nạ quả thật là một mỹ nhân, làn da như tuyết trắng, lông mi như lông phỉ thúy, mắt như thu thủy, vẻ đẹp này Tiểu Tiểu cũng không thể sánh bằng.

“Nếu cô dùng bộ dáng này gặp ta, đừng nói là Thốn Tương Tư, ngay cả Hạc Đỉnh Hồng ta cũng nguyện ý uống hết.”

“Lục Tiểu Phụng quả nhiên là Lục Tiểu Phụng, rất có bản lãnh.” Nàng cười cười mở miệng, một nét cười này lại khiến cho người ta như có xuân phong lướt qua. Không có nữ nhân nào không thích được khen ngợi, nữ nhân xinh đẹp lại càng không, nhất là được lãng tử khen ngợi. Nàng đương nhiên nghe ra trong lời nói của Lục Tiểu Phụng không hàm ý khinh bạc, mà là ca ngợi, cho nên nàng nở nụ cười, cười rất vui vẻ.

Bỗng nhiên ánh mắt nàng biến đổi, nháy mắt nhảy dựng lên, phi thân mà đi.

“Lục Tiểu Phụng, nhớ cho rõ ta tên là Liên Thủy, chúng ta nhất định sẽ tái kiến.”

Tư Không Trích Tinh vội vàng đuổi theo, nhưng lại chỉ nghe được thanh âm của nàng, không thấy bóng dáng. Nếu có người nói khinh công của hắn nhanh hơn Tư Không Trích Tinh, Lục Tiểu Phụng nhất định sẽ cho rằng kẻ kia nói láo, nhưng hiện tại hắn lại không thể không thừa nhận có người còn chạy nhanh hơn Tư Không Trích Tinh.

“Lục tiểu kê, không tìm được người, độc của ngươi tính sao?” Tư Không Trích Tinh quay lại đã thấy Lục Tiểu Phụng nhàn rỗi ngồi xuống.

“Vậy thì đành chờ chết thôi.” Lục Tiểu Phụng không để ý lắm trả lời.

Tư Không Trích Tinh không tin tưởng liếc nhìn Lục Tiểu Phụng một cái,bất luận kẻ nào cũng có thể nói muốn chờ chết, chỉ riêng Lục Tiểu Phụng là không thể. Bởi Lục Tiểu Phụng yêu cuộc sống hơn bất kỳ ai trên đời.

“Người tặng hạ lễ, tất có sở cầu. Đối phương hạ Thốn Tương Tư, chứng tỏ không muốn ta chết ngay, nếu ta còn hữu dụng, hắn chắc chắn sẽ tìm tới ta.” Lục Tiểu Phụng vuốt râu, người quả nhiên không nên quá nổi danh.

“Hiện tại, việc chúng ta cần làm chỉ có một. Đợi.”

Thốn Tương Tư, loại độc này hạ độc thì dễ, giải độc thì khó. Một tấc tương tư một tấc bụi, đó là lý do nó tên là Thốn Tương Tư. Loại độc chất này trong tháng đầu tiên sẽ không có hiện tượng gì, một tháng sau mới độc phát nhân vong.

Đối phương nếu hạ loại độc này, tự nhiên là không muốn Lục Tiểu Phụng chết nhanh như vậy. Trong vòng một tháng, hắn nhất định sẽ trở về tìm Lục Tiểu Phụng.

—————-

Hoa Mãn Lâu có chút kỳ quái, bởi vì hắn nhận được một phong thư.

Gã sai vặt truyền tin vô cùng sốt ruột, nói là có một vị đại gia nào đó gửi cho y, chỉ đích danh đưa đến nơi này.

Hoa Mãn Lâu cùng Lệ Nam Tinh cùng lên đường. Hai người quyết định đi Lạc Dương tìm hiểu, dù sao trong toàn bộ chuyện này thì Lục Tiểu Phụng chính là mấu chốt quan trọng nhất, bọn họ nhất định phải tìm thấy hắn mới có thể biết được chân tướng sự tình.

Ai sẽ đưa tin cho y, lại vô cùng khẩn cấp, thậm chí còn chỉ đích danh.

Hoa Mãn Lâu đem thư giao cho Lệ Nam Tinh, cười nói: “Người gửi thư sợ là quên mất Hoa mỗ không nhìn thấy đi.”

Lệ Nam Tinh đem thư mở ra, sắc mặt trở nên trầm trọng.

“Là ai gửi tới vậy?” Hoa Mãn Lâu dò xét.

Lệ Nam Tinh khó khăn nói: “Là Lục Tiểu Phụng.”

“Nga, trên đó viết gì vậy?” Hoa Mãn Lâu có chút tò mò, đến tột cùng là chuyện gì lại có thể khiến nhịp thở của Lệ Nam Tinh thay đổi lớn như vậy.

“Trọng Yến Yến, Thốn Tương Tư.”

Phong thư này rất đơn giản, chỉ có chín chữ, toàn bộ đều được viết bằng máu: “Trọng Yến Yến, Thốn Tương Tư, Lục Tiểu Phụng.”

Hoa Mãn Lâu mở lời: “Lệ huynh có thể đưa thư cho Hoa mỗ một lát?” Lệ Nam Tinh mặc dù có chút kỳ quái, nhưng vẫn đem thư đưa tới.

Hoa Mãn Lâu cầm phong thư sờ thử, sau đó lại ngửi một chút, nở nụ cười.

“Lệ huynh, huynh rất nhanh có thể nhìn thấy hai người có hai mắt, hai tai, một kẻ cắp cùng một tên có bốn hàng lông mi – Lục Tiểu Phụng.”

Lục Tiểu Phụng cùng Tư Không Trích Tinh đang đợi cơm chay. Trên giang hồ, người có thể khiến cho Lục Tiểu Phụng ngồi chờ một bữa cơm chay không có ai khác ngoài Khổ Qua đại sư.

Hắn và Tư Không Trích Tinh đã đợi ba canh giờ, Khổ Qua đại sư vẫn chưa đem cơm ra. Bọn họ đã đợi rất lâu, lâu tới mức nhàm chán.

Hoa Mãn Lâu cùng Lệ Nam Tinh vừa tới liền chứng kiến Lục Tiểu Phụng cùng Tư Không Trích Tinh đang ở tư thế lộn ngược.

Lục Tiểu Phụng vừa nhìn thấy Hoa Mãn Lâu, lập tức quay người lại: “Sao bây giờ ngươi mới đến, thư của ta chẳng nói vô cùng khẩn cấp sao.”

Hoa Mãn Lâu cười đáp: “Vô cùng khẩn cấp mà lại dùng máu gà viết thư?” Lá thư này không chỉ có mùi máu gà, còn có thêm mùi thức ăn chay, mà mùi này chỉ có ở thức ăn chay của Khổ Qua đại sư.

“Quả nhiên cái gì cũng không thể gạt được ngươi.” Lục Tiểu Phụng tìm ghế ngồi xuống.

“Huynh có biết Yến Yến đang ở đâu không?” Bỗng nhiên một thanh âm sốt ruột chen vào, người mở miệng chính là Lệ Nam Tinh.

Lục Tiểu Phụng lúc này mới chú ý bên cạnh Hoa Mãn Lâu có thêm một người. Người này cùng Hoa Mãn Lâu rất giống nhau, mà lại có điểm không giống. Y và Hoa Mãn Lâu giống nhau ở tư thái phiêu dật xuất trần, giống nhau ở sự ấm áp. Nhưng y lại so với Hoa Mãn Lâu nhiều hơn vài phần tĩnh lặng cùng tịch liêu.

“Vị bằng hữu này là…” Lục Tiểu Phụng có chút tò mò mở miệng. Người trên giang hồ có thể làm cho hắn có cảm giác tò mò là rất ít, bởi hắn đã gặp rất nhiều người, cho nên không có người nào khiến cho hắn thật sự hiếu kỳ.

Tư Không Trích Tinh cũng ngừng lại, quay đầu xem Lệ Nam Tinh, đùa nói: “Hoa Mãn Lâu, ta chưa từng nghe qua nhà ngươi còn có Bát Đồng.”

“Y không phải đệ đệ của ta, mà là bằng hữu của ta.” Hoa Mãn Lâu cười trả lời.

Lệ Nam Tinh thấy Tư Không Trích Tinh phản ứng như vậy, không muốn trì hoãn lâu liền nói: “Tại hạ Lệ Nam Tinh, Nam của phương Nam, Tinh của Thiên thượng tinh tinh.”

Lệ Nam Tinh vừa nói xong, Tư Không Trích Tinh lập tức đối lại: “Tại hạ Tư Không Trích Tinh, Trích của Tư Không Trích Tinh, Tinh của Tư Không Trích Tinh.”

Sau đó chỉ vào Lục Tiểu Phụng: “Đây là kẻ tiếng xấu đồn xa Lục tiểu kê.”

Lệ Nam Tinh mỉm cười, quay hướng Lục Tiểu Phụng, hỏi: “Lục đại hiệp, huynh có biết tung tích của Yến Yến?”

Lục Tiểu Phụng lắc lắc đầu, lại gật đầu.

Lệ Nam Tinh cảm thấy có chút kỳ quái, đang muốn hỏi, nhưng Lục Tiểu Phụng lại mở miệng trước.

“Cái bang trưởng lão nói thế nào về việc Trọng cô nương bị bắt cóc?”

“Trưởng lão nói có người từ ngoài cửa sổ xông vào cướp đi Yến Yến.” Lệ Nam Tinh tuy rằng khó hiểu nhưng vẫn trả lời.

Lục Tiểu Phụng làm một bộ mặt ‘quả là như vậy’, nói: “Ta từng lén vào phòng Trọng cô nương, chỉ nhìn thấy ngoài cứa sổ một đống gỗ vụn. Nhưng bên trong gian phòng lại không có mảnh gỗ nào.”

Lệ Nam Tinh lập tức hiểu ra: “Không lẽ trưởng lão nói dối sao?”

Lục Tiểu Phụng gật đầu “Hiện tại chúng ta chỉ cần tìm được tên trưởng lão bịa đặt kia, tự nhiên có thể biết Trọng cô nương đang ở đâu.”

Tư Không Trích Tinh có chút không hiểu, quay qua Hoa Mãn Lâu “Bọn họ đang nói cái gì, sao ta nghe không hiểu?”

Hoa Mãn Lâu cười cười nói: “Nếu ngươi thật sự từ ngoài cửa sổ vào phòng, ắt hẳn những mảnh gỗ vụn kia phải ở trong phòng. Mà ngược lại cũng vậy. Nhưng trong phòng Trọng cô nương không có mảnh vụn nào, mà ngoài cửa sổ lại có, nghĩa là có người cố ý đánh vỡ cửa từ bên trong.”

“Nguyên lai là như vậy, sao không nói thẳng ra, hai người kia lại cứ như đánh đố vậy.” Tư Không Trích Tinh có chút bất mãn.

Lục Tiểu Phụng lại cảm thấy có chút ngạc nhiên. Hoa Mãn Lâu hiểu được ý tứ của hắn là chuyện đương nhiên, nhưng Lệ Nam Tinh này lại có thể trong nháy mắt hiểu được ý của hắn, thật sự làm cho người ta kinh ngạc.

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s