Túy hà (Lục Lệ) Chương 2

 

Chương 2:

Khí trời rất tốt, ánh nắng tươi sáng.

Trong gió có mùi hoa thảo thơm ngát.

Nhưng Hoa Mãn Lâu tâm tình lại không tốt như vậy, dù biểu tình của y trước sau vẫn không thay đổi.

Lúc ngươi đang đi ở ngoại ô lại bị một người chặn đường, dù là ai tâm tình cũng đều không tốt, nhất là đối phương lúc này còn mang theo sát khí mãnh liệt.

“Vị bằng hữu có gì chỉ giáo?” Hoa Mãn Lâu khách khí mở miệng. Ngay cả khi sát khí của kẻ kia dày đặc quanh thân, y vẫn như cũ hi vọng không cùng người khác động thủ.

“Giết ngươi!” Người nọ vừa dứt lời, liền xông lên. Hoa Mãn Lâu thu cây quạt lại, chuyên tâm đối chiến.

Người tới thân thủ không kém, mỗi chiêu đều là sát chiêu.

Hoa Mã Lâu, mọi người chỉ biết y là Thất công tử của Hoa gia giàu nhất thiên hạ, là bằng hữu của Lục Tiểu Phụng, nhưng không có ai biết võ công của người này như thế nào. Hắn cho rằng Hoa Mãn Lâu bất quá cũng chỉ là kẻ mù, cho nên hắn khinh thường.

Đến khi té ngã trên mặt đất, hắn mới nhận ra Hoa Mãn Lâu thâm sau khó lường hơn hắn nghĩ.

Hoa Mãn Lâu không có xuống tay, chỉ là làm bị thương tay phải của hắn.

Đáng tiếc, Hoa Mãn Lâu cũng không biết, hắn còn sở trường phi đao bằng tay trái.

Mũi phi đao này y muốn tránh cũng không được, chết là điều không thể nghi ngờ.

Hoa Mãn Lâu xoay người chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên một trận gió đánh úp lại, nghe tiếng gió, hẳn là phi đao.

Chính là hắn không có nhìn thấy được tình cảnh mà hắn mong muốn, Hoa Mãn Lâu không có chết, bởi y tiếp được phi đao kia.

Linh Tê Nhất Chỉ, ngón tay của Lục Tiểu Phụng không biết giá trị bao nhiêu, nhưng uy lực của Linh Tê Nhất Chỉ ai ai cũng biết. Hoa Mãn Lâu cùng Lục Tiểu Phụng quen biết nhiều năm như vậy,Linh Tê Nhất Chỉ dù không có học được mười phần, nhưng tốc độ phi đao này thì vẫn có thể tiếp được, Vì thế, y không chết, y vẫn còn đứng nguyên ở đó.

“Phi đao của các hạ, nếu dùng ở chính đạo sẽ rất tốt.” Hoa Mãn Lâu lắc lắc đầu.

“Ngươi cho là ngươi tiếp được phi đao của ta vẫn được vô sự? Trên đao của ta sớm đã bôi kịch độc, gặp da thịt độc tố lập tức khuếch tán.” Người nọ chậm rãi đứng lên, mở miệng “Hoa công tử, ngươi bây giờ có phải cảm thấy được đầu có chút choáng hay không?”

Hoa Mã Lâu cũng không có kinh ngạc, chỉ đứng yên như vậy.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể hay không tiếp được phi đao tiếp theo này.”

Phi đao bay rất nhanh, như tên rời cung. Hắn đối với võ công của mình rất tự tin, đối với độc của mình cũng rất tự tin, hắn biết Hoa Mãn Lâu tuyệt đối không có khả năng tiếp được phi đao này.

Nhưng vào lúc này, một phiến lá trúc bay tới, đánh gãy phi đao.

“Các hạ ra tay quá mức ngoan độc rồi.” Một thanh âm trong trẻo từ trong rừng vang lên.

“Cư nhiên còn có người giúp đỡ!” Hắn có chút kinh ngạc kêu lên, thấy không có phần thắng liền bỏ chạy.

Từ rừng trúc một người đi ra, vẻ mặt tuấn lãng, một thân áo xám thanh nhã.

“Đa tạ huynh đài giúp đỡ.” Hoa Mã Lâu hướng đối phương cảm ơn. “Không biết huynh đài nên xưng hô như thế nào.”

Đối phương nhìn Hoa Mãn Lâu một cái, trả lời: “Ta họ Lệ, tên Nam Tinh, Nam của phương Nam, tinh của “Thiên thượng tinh tinh”.”

——————-

Bằng hữu.

Bằng hữu là một cách xưng hô thần kỳ, Có những người dù là bạn bè cả đời, cũng không phải là bằng hữu. Nhưng có những người chỉ là bình thủy tương phùng, lại trở thành bằng hữu chân chính. Tỷ như Hoa Mãn Lâu và Lệ Nam Tinh.

Hoa Mãn Lâu rót một chén trà cho Lệ Nam Tinh, động tác thuần thục, căn bản không giống một người mù. Trong trà mùi hương hoa lan tỏa.

Nơi này là Bách Hoa lâu, Hoa Mãn Lâu chăm sóc hoa vô cùng tốt, cho nên mới đầu mùa xuân, trong lâu đã có rất nhiều hoa nở.

“Ta thật sự hoài nghi, Hoa huynh có thật là một người mù?” Lệ Nam Tinh mở lời.

Thân làm một người thầy thuốc, y đương nhiên biết Hoa Mãn Lâu là mù thật, nhưng mọi việc trước mắt lại khiến cho y hoài nghi. Bất kể là việc châm trà vừa đủ, hay việc chăm sóc hoa, Hoa Mãn Lâu không hề giống với một người mù.

“Lệ huynh nghĩ sao?” Hoa Mãn Lâu cười trả lời.

“Ta chỉ tiếc y thuật chính mình không đủ giỏi, đối với đôi mắt của huynh không giúp được gì.” Lệ Nam Tinh có điểm áy náy.

“Lệ huynh cảm thấy Hoa mỗ có điều gì bất tiện?”

Lệ Nam Tinh cẩn thận nghĩ ngợi, hồi sau mới trả lời “Không.”

“Kia Lệ huynh không cần tự trách, đối với Hoa mỗ mà nói, như bây giờ cũng rất tốt.”

Lệ Nam Tinh cười nhẹ, đích xác, hiện tại Hoa Mãn Lâu rất tốt.

“Lệ huynh có chuyện gì khẩn cấp?” Hoa Mãn Lâu nâng chung trà lên, hỏi.

Lệ Nam Tinh vốn là đang gấp rút đi, lại ngoài ý muốn mà cứu mình, còn đưa mình về Bách Hoa lâu giải độc. Dù hiện tại y ngồi đây nhưng cũng không thể che giấu được khí tức lo lắng.

“Ta muốn đi Lạc Dương tìm một người.” Lệ Nam Tinh không hề che giấu sự gấp gáp.

“Tìm ai, có lẽ tại hạ có thể hỗ trợ.” Hoa gia là phú gia giàu thất thiên hạ, tin tức mà Hoa Mãn Lâu có được cũng sẽ nhiều hơn người bình thường. Hống chi người cung cấp tin cho y cũng hiểu biết nhiều hơn so với người trên giang hồ.

“Trọng Yến yến, là nghĩa muội của ta.” Lệ Nam Tinh khi nói lời này mang theo một tia ôn nhu hiếm có.

Mỗi người trong đáy lòng đều có một địa phương ấm áp, lúc nhắc tới nó sẽ có cảm giác ấm áp, mà Trọng Yến Yến chính là điểm ấm áp đó trong lòng Lệ Nam Tinh.

“Chính là Cái bang bang chủ bị Lục Tiểu Phụng bắt đi mà thiên hạ đồn đãi.” Hoa Mãn Lâu cảm thấy rất rõ ràng Lệ Nam Tinh thanh tú lãnh đạm trước mặt này chính là người trong lòng của Trọng Yến Yến, Thiên Ma giáo giáo chủ.

“Ân. Nghe nói Lục Tiểu Phụng bị bắt ở Lạc Dương, ta nghĩ có lẽ có thể hỏi tin tức của Yến Yến.”

“Cái kia, ta nghĩ huynh sẽ phải thất vọng.” Hoa Mãn Lâu lắc đầu “Lục Tiểu Phụng tuyệt đối không có khả năng biết Trọng cô nương đang ở đâu.”

“Nga, vì sao?” Lệ Nam Tinh nghiêm túc hỏi. Y biết người này là bằng hữu tốt nhất của Lục Tiểu Phung. Y cũng biết Hoa Mãn Lâu sẽ thanh minh giúp Lục Tiểu Phung, nhưng y vẫn nguyện ý nghe Hoa Mãn Lâu nói, bởi bọn họ là bằng hữu. “Huynh cho rằng Lục Tiểu Phụng không bắt Yến Yến?”

Hoa Mãn Lâu gật gật đầu “Bởi vì Lục Tiểu Phụng là một lãng tử.”

Lục Tiểu Phụng là một lãng tử, đối với một lãng tử mà nói, bọn họ rất quý trọng nữ nhân, nhất là nữ nhân mà họ yêu thích. Lục Tiểu Phụng có thể bởi vì nữ nhân xinh đẹp mà làm những chuyện vô liêm sỉ, nhưng tuyệt đối sẽ không bắt cóc ức hiếp một nữ nhân. Đây là đặc điểm của người lãng tử, cũng là nguyên tắc của Lục Tiểu Phụng.

“Nhưng mà Yến Yến lớn lên rất giống Tiết Bằng.” Lệ Nam Tinh đương nhiên hiểu được, Lục Tiểu Phụng là một hảo lãng tử, người trên giang hồ có ai không biết Lục Tiểu Phụng đối với nữ nhân luôn có thừa lễ độ. Nhưng nếu người trước mặt có khuôn mặt giống với người mà hắn yêu, Lục Tiểu Phụng khó tránh làm ra những chuyện không hay.

“Vậy càng không thể.” Hoa Mãn Lâu cười có chút đắc ý, so với bình thường không giống nhau.

“Bởi vì Lục Tiểu Phụng mỗi lần nhìn thấy Tiết Băng, đều sẽ liều mạng chạy trốn.”

By dandyshin

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s